Lòng Giản Mạt run lên, thầm mắng: Không lẽ tên đàn ông này không biết dùng mỹ nam kế là rất đáng xấu hổ hả?
Cười, Giản Mạt chớp mắt vô tội: “Lúc trước em chỉ nói sẽ làm vợ anh thôi… Nếu muốn sinh con, vậy thì phải tăng giá.”
Cố Bắc Thần hơi cong môi, hôn lên khóe miệng Giản Mạt một cái, rồi mới dùng giọng nói trầm thấp đầy từ tính nói: “Được thôi, vậy tùy em ra giá… Muốn giá thế nào, tùy em.”
Trái tim của Giản Mạt không thể kiềm chế khẽ rung lên, người đàn ông này luôn có cách làm cô ý loạn tình mê: “Vậy anh có gan gieo giống, thì em có gan sinh ra… Nhưng mà, đến lúc đó anh lại không muốn, thì sẽ đau lòng lắm nha!”
Nhìn bộ dáng điềm đạm đáng yêu của Giản Mạt, rõ ràng biết người phụ nữ này đang giả vờ, nhưng vẫn làm Cố Bắc Thần vui vẻ.
Cố Bắc Thần véo nhẹ mũi Giản Mạt, hờ hững nói: “Chị cả bảo anh qua ăn cơm, em đi với anh đi.”
Giản Mạt nghe xong, nháy mắt cả người cứng đờ, ánh mắt tự động toát lên sự kháng cự…. Nhưng lại, biến mất trong giây lát, trở về bộ dáng không tim không phổi.
“Được thôi…” Giản Mạt cười hơi đẩy Cố Bắc Thần ra, “Vậy em lên lầu thay quần áo."
“Ừm.” Cố Bắc Thần đáp, buông Giản Mạt ra.
Trước khi đi Giản Mạt còn hôn lên má Cố Bắc Thần một cái, rồi nhanh chóng quay người đi lên lầu…
Chỉ là, trong khoảnh khắc xoay người kia, lớp ngụy trang của cô như vỡ ra, giống như bị cái gì đó hung hăng xoáy vào miệng vết thương.
Ánh mắt thâm thúy của Cố Bắc Thần nhìn theo bóng dáng Giản Mạt đã đi vào phòng ngủ, lại thu về, cầm ly rượu mang đỏ bên cạnh nhấm một ngụm… Đôi môi mỏng bạc tình, khẽ cười xảo quyệt.
Rất nhanh Giản Mạt đã xuống lại, thay đi lớp trang phục công sở, thành một chiếc váy voan dài kết hợp với áo khoác nhỏ cộc tay, mái tóc xõa tung, trở thành một yêu tinh nhỏ quyến rũ ngay lập tức.
“Ay, không muốn đi nữa…” Đột nhiên Cố Bắc Thần ôm eo Giản Mạt xoay một vòng, đặt cô lên quầy bar, đáy mắt thâm thúy dần dần ánh lên lửa dục vọng.
Giản Mạt bỗng nhiên bị hơi thở nam tính đánh úp, tim tự động đập nhanh hơn…
Tuy rằng lúc trước lý do hai người kết hôn là, anh cần một người vợ, còn cô thì cần tiền.
Nhưng mà, kết hôn đã gần được hai năm, từ ngày kết hôn, hai người đã lên giường.
Lên giường là ngoài ý muốn, cô lại đang trong tình trạng rất cần tiền, cho nên cô rất cảm ơn bản thân có thể gả cho Cố Bắc Thần.
2: Không ăn giấm, chỉ uống nước ô mai.
Ít nhất là… Anh không có ruồng rẫy cô vì cô không phải trinh nữ.
Ây, suy cho cùng thì là bởi vì cô thể hiện mình là người khát vọng đồng tiền mãnh liệt… Cũng mặc kệ thế nào, cô vẫn luôn cố gắng làm tốt bổn phận của một người vợ.
“Em không có ý đó…” Giản Mạt rũ mắt, ngón tay vẽ vẽ lên lồng ngực của Cố Bắc Thân, “Chỉ sợ đến lúc đó có khi nào chị cả lại cho rằng em không cho anh đi không?”
Dứt lời, cô còn ngước mắt chớp chớp lông mi vô tội.
Cố Bắc Thần, nói không đi đi, nói không đi đi.
Trong lòng Giản Mạt không ngừng gào thét, ánh mắt cũng vì bị lời kêu gào này ảnh hưởng thành gấp gáp.
Đối với Cố Bắc Thần mà nói thì sự gấp gáp này giống như một lời mời trần trụi.
"Yêu tinh nhỏ." Cố Bắc Thần cúi đầu hôn mạnh lên môi cô, sau đó xông thẳng vào chiếm lấy khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô khiêu vũ cùng anh.
Bởi vì đã làm với Cố Bắc Thần hơn một năm nay nên cơ thể của cô rất mẫn cảm với những động chạm của anh... Mà anh cũng hiểu rất rõ những nơi mẫn cảm của cô.
Một chốc sau hai người như sét trời hấp dẫn lửa đất *, giống như chuẩn bị có xu thế sẽ chiến một trận ở quầy bar.
*Nguyên văn là Thiên lôi câu động địa hỏa “ 天雷勾动地火 “: sét trời hấp dẫn lửa đất, ám chỉ trạng thái kích tình nóng bỏng giữa đôi tình nhân
“Rè rè…. Rè rè…”
Tiếng di động rung vang lên không đúng lúc, mắt thấy Cố Bắc Thần như súng đã lên nòng, chuẩn bị bắn một trận, mà lại bị gián đoạn.
“Anh nghe điện thoạt trước đi…” Giản Mạt nói mập mờ.
Cố Bắc Thần thả môi Giản Mạt ra, nhìn người bị mình hôn đến thẹn thùng ửng đỏ, ánh mắt thâm trầm, lấy di động trên quầy bar, thoáng nhìn tên người gọi rồi bắt máy đặt lên tai, "Nửa tiếng nữa sẽ đến.... Ừm.... Được!"
Cúp điện thoại, Cố Bắc Thần thuận tay cho di động vào túi, sau đó giơ tay lau vệt son đã bị lem bên khóe môi Giản Mạt, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn Cello: "Tối nay về sẽ phạt em sau...."
Giản Mạt vẫn chưa thể bình tĩnh lại như thường được, nhưng vừa nghe Cố Bắc Thần nói vậy, nói lại ngay: "Anh Thần ra ngoài ăn no uống đủ mới về, còn có sức phạt em à?"
Cố Bắc Thần cười, "Ân, vì em đang ghen nên anh thích."
"...." Giản Mạt nhìn đáy mắt đầy ý cười của Cố Bắc Thần, hơi muốn mắng người.
Con mắt nào của anh thấy là tôi đang ghen vậy hả? Rõ ràng là tôi đang châm biếm, châm biết đó có biết không!
Một phút bị hiểu lầm, cô cũng mơ hồ lắm được chưa?
Giản Mạt bị Cố Bắc Thần nhét vào chiếc xe mới đổi gần đây của anh, là chiếc Skyper 8 số lượng giới hạn trên thế giới... Mặc kệ là vẻ ngoài hay là thiết kế bên trong, chiếc xe này chỉ phất lên hai chứ.... Xa xỉ!
Nói trắng ra, thì là **!
Rất hợp với bản chất của Cố Bắc Thần....
Giản Mạt cố gắng nghĩ vài chuyện để dời lực chú ý sang chuyện khác.... Kết hôn bí mật với Cố Bắc Thần đã hơn một năm rồi, cái gì cô cũng có thể thích nghi được, chỉ là vẫn không thể nào bỗng đi theo anh đến nhà chị anh Cố Từ được.