⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Cố Bắc Thần là ai chứ, nói dăm ba câu đã thoát khỏi đề tài này, còn làm cho Sở Thiên Tần và Cố Từ vài lần muốn quay lại bàn đề tài này cũng không được.
"Ọe."
Đột nhiên, Giản Mạt buồn nôn một lúc, vội lấy tay che miệng, không kịp nói gì chạy đến nhà vệ sinh...
Làm cho những người trên bàn cơm chợt quên mất mình định nói gì, mắt to trừng mắt nhỏ hơi không kịp phản ứng.
“Tiểu Giản...." Cố Từ ngừng một chút, sau đó nghi ngờ nhìn Cố Bắc Thần, "Có rồi?"
Cố Bắc Thần vừa nghe, đôi mắt nháy mắt sáng ngời, có vẻ như cũng mới kinh ngạc phát hiện... Vội vàng đứng dậy đến phòng vệ sinh.
Khoảng hai phút sau, hai người cùng đi ra, sắc mặt của Giản Mạt còn kém hơn vừa nãy nữa....
"Anh rể, chị, em đưa Giản Mạt đến bệnh viện khám thử." Cố Bắc Thần nói vài câu này xong rồi, đỡ Giản Mạt ra ngoài.
Cho dù hôm nay Sở Thiên Tần và Cố Từ vẫn chưa thể giải quyết vấn đề của mình cũng không tiện ngăn cản... Nếu mang thai rồi, thì đó là đứa con đầu tiên của Cố Bắc Thần, họ không thể ngăn cản được đúng không?
Trên đường về nhà, Giản Mạt đã về lại bộ dáng thanh lịch nhẹ nhàng, nào còn khó chịu như ban nãy?
"Em đã giúp anh một việc lớn rồi nha... Anh định cảm ơn em thế nào đây?" Giản Mạt lấy lòng hỏi, thầm nghĩ bản thân có nên nhân cơ hội này bàn đến chuyện thiết kế bản thảo luôn hay không.
"Chẳng lẽ không phải anh giúp em à?" Cố Bắc Thần hỏi lại.
"..." Giản Mạt mờ mịt.
Ánh mắt Cố Bắc Thần thâm thúy, "Là ai mỗi lần đến đều giống như đang ngồi trên đống lửa, đống than hả? Anh phối hợp với em để về sớm chút, không phải là em nên cảm ơn anh à?"
"..." Giản Mạt hết nói nổi.
Đột nhiên Cố Bắc Thần nghiêng người về phía trước, giọng nói tà mị trầm thấp, nói: "Thêm chuyện lần trước, vậy đêm nay em còn phải nghiêm túc...”
"Bản lĩnh đổi trắng thay đen này của anh.... Đúng là bản lĩnh của doanh nhân mà." Khóe miệng Giản Mạt run rẩy, "Quyển Hậu Hắc Học viết ra là dành cho anh đúng không?”
*Hậu Hắc Học: Tác giả: Tống Quốc Đào
Cố Bắc Thần phớt lờ Tiêu Cảnh ngồi đằng trước đang vì bầu không khí nóng hổi đằng sau nên không ngừng thầm nhủ bản thân "phi lễ chớ nhìn", anh dùng một tay ôm Giản Mạt vào lòng nói, "Cảm ơn em quá khen!"
"..." Giản Mạt thật sự không còn gì để nói với Cố Bắc Thần da mặt dày này nữa.
Cuối cùng, Giản Mạt không vớt được lợi gì hết...
Buổi tối sau khi về biệt tự, còn bị Cố Bắc Thần nghiêm túc nghiền áp một thể từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, từ trước ra sau nữa.
Cô nghĩ nghĩ rằng.. Sao mỗi lần Cố Bắc Thần trở về đều giống như sói đói chụp mồi vậy hả?
"Còn rảnh rỗi nghĩ đến chuyện khác à?" Cố Bắc Thần thấy người dưới thân không tập trung tinh thần, đôi môi mỏng khẽ cong lên, chậm rãi nói, "Xem ra... Chúng ta phải làm lại toàn bộ một lần nữa mới được!"
1: Đồng ý thả cửa, em lấy gì báo đáp anh đây.
Cầm thú!
Cơ thể Giản Mạt như muốn rời ra từng mảnh ngồi trong văn phòng, ngẫm lại thấy thật bực mình... Chỉ có thể mắng thầm hai ba câu thôi.
Dù gì cũng là một giám đốc lạnh lùng bá đạo mà?
Tại sao cứ lên giường là hóa thành cầm thú vậy?
Cố Bắc Thần làm gì lạnh lùng khát máu như mọi người đồn đãi chứ?
Rõ ràng anh là một tên cầm thú đội lốt áo quan mà... Quần áo thời thượng áo mũ chỉnh tề, cởi lớp quần áo đó ra thì là một tên không bằng cầm thú!
"Chị Mạt, chị mà mạnh tay thêm tí nữa, bút sẽ gãy đó..."
Hứa Vãn vào phòng thiết kế đã năm phút rồi, cô ấy phát hiện, chị Mạt không biết cô ấy đã vào, đang làm khó làm dễ với cây bút chì.
“Hả?" Giản Mạt bỗng bừng tỉnh, đầu óc ngừng hoạt động vài giây, bỗng phát hiện ra mình đang thất lễ, sửa sang lại cảm xúc hỏi, "Sao vậy?"
Hướng Vãn gửi một tập tài liệu cho cô nói: "Đây là danh sách dịch vụ khách hàng mà bên bộ phận kinh doanh mới gửi cho quam chị có muốn xem để tìm linh cảm thiết kế không?"
Giản Mạt nhận tài liệu mở ra, xem vài cái thì đột nhiên thấy một cái tên, không thể không ngạc nhiên, "Lục Mạn?" Cô ngẩng đầu nhìn về phía Hướng Vãn.
Hướng Vãn gật đầu, “Ừm… Chính là đại minh tinh Lục Mạn… Hơn nữa nhà của chị ta ở khu chung cư Vũ Đô mới xây của tập đoàn Đế Hoàng đó!”
“Chậc chậc.” Hướng Vãn lắc đầu cảm thán, “Anh Thần ra tay hào phòng quá đi…. Nghe nói nhà trong chung cư đó mắc gấp ba lần giá thị trường đó, có tiền cũng chưa chắc mua được…”
Nói đoạn, cô ấy nằm lên bàn tò mò hỏi, “Chị Mạt, chị nói thử coi… Có khi nào Cố Bắc Thần xây khu chung cư này để giấu tình nhân không?”
Giản Mạt cười cười, không có ý kiến.
"Chị Mạt, hay là mình thiết kế cái này đi..." Mắt Hướng Vãn chợt sáng rực, "Quay đầu lại có khi còn được thấy Cố Bắc Thần đến thăm mỹ nữ đó."
Giản Mạt thầm trợn mắt, tuy rằng cô đang theo trào lưu làm người vợ bí mật của giới hào môn nhưng cô cũng là vợ của Cố Bắc Thần, là vợ chính thức... Được chưa!
Không cần phải dựa hơi Cố Bắc Thần thông qua người khác được chưa?
"Quay đầu lại Cố Bắc Thần đang ngồi trong phòng thiết kế của chị.... Ánh mắt sáng lên!” Hướng Vãn không thấy ánh mắt Giản Mạt đang buồn bực, càng nói đôi mắt càng sáng rỡ, giống như đã sắp xếp cốt truyện xong: "Wow... Bản thiết kế này đẹp quá!"
⬅ Trước Tiếp ➡