⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng rùng mình, Giản Mạt ngồi dậy... Chắc không phải là trộm đâu nhỉ?
Nghĩ như vậy, nhưng vẫn không tự chủ được lo lắng khẩn trương.
Giản Mạt thầm nuốt nước miếng, xốc chăn lên bước xuống giường, rón ra rón rén đi đến cửa phòng ngủ, đang suy nghĩ xem có nên mở cửa ra xem thử hay không, thì chốt cửa lại nhúc nhích... Cô theo phản xạ lùi về sau một bước.
Tay Cố Bắc Thần vẫn còn cầm ổ khóa, nhìn Giản Mạt đang kinh ngạc nhìn mình, hơi nhíu mày.
"Anh, sao anh về rồi.." Giản Mạt hỏi.
Cố Bắc Thần không trả lời, chỉ rũ đôi mắt thâm thúy như chim ưng xuống.
Chỉ thấy Giản Mạt đang mặc áo ngủ bằng tơ lụa, bởi vì vừa mới tắm xong nên không có mặc nội y, trước ngực...
Ánh mắt Cố Bắc Thần càng trầm hơn, đột nhiên Giản Mạt ý thức được chuyện gì đó, theo phản xạ giơ hai tay che ngực.
"Anh không biết phi lễ chớ nhìn hả?"
Cố Bắc Thần cong môi cười: "Không biết.... Anh chỉ biết, không xem thì thiệt thòi thôi." Dứt lời, cánh tay anh vướn tới chụp lấy cô, thuận thế xoay người, đè Giản Mạt lên tường: "Huống chi, anh đang nhìn vợ anh mà."
Nhắm mắt ngửi ngửi, trên người Giản Mạt là hương sữa tắm quen thuộc mà cô hay dùng, thơm mà không nồng, hương hoa nhàn nhạt, trộn lẫn vơi hương thơm của cơ thể cô, thật sự rất quyến rũ.
Anh sát lại gần nên làm tim Giản Mạt chệch nhịp: "Sao anh về mà không nói với em một tiếng?"
Cố Bắc Thần càng cong môi cười hơn: "Có ai đó nói với anh là định lấy thân báo đáp mà? Sao anh không về được cơ chứ..."
"..." Giản Mạt vừa nghe xong, dứt khoát dùng tay ôm cổ Cố Bắc Thần, đôi mắt to chớp chớp như giận dỗi hỏi lại: "Vậy anh... Định thả cửa cho em hả?"
Cố Bắc Thần không nói lời nào, chỉ là cúi người hôn lên môi Giản Mạt...
Chốc lát sau, Giản Mạt bị nụ hôn vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ này của Cố Bắc Thần làm cho mềm nhũn, nếu không phải cô đang bám vào người anh, chỉ sợ là sẽ đứng không vững.
Lúc Giản Mạt sắp bị hôn đến không thở nổi, Cố Bắc Thần mới hài lòng buông cô ra.
Nhìn gương mặt bị ngạt thở nên đỏ bừng của cô, anh cuối người kề sát bên tai cô dùng giọng nói đầy từ tình nói: "Lấy thân báo đáp... Sao lại xem như điều kiện để thả cửa được chứ? Đây là nghĩa vụ vợ chồng..."
Dứt lời, Giản Mạt còn chưa kịp bình tĩnh lại, thì đã bị Cố Bắc Thần bế ngang lên, đi về phía giường lớn.
1: Cố Bắc Thần là kẻ lừa đảo.
Giản Mạt vừa rũ mắt, cả người đã bị Cố Bắc Thần đặt lên giường...
Anh chống tay hai bên cô, ánh mắt thâm trầm nói: "Anh đi tắm đã... Bây giờ em có thể suy nghĩ thật kỹ, ngoại trừ lấy thân báo đáp, thì em còn có gì để mang ra làm điều kiện nữa."
Giản Mạt máy móc gật đầu, cứ như vậy nhìn đôi môi mỏng quyến rũ của Cố Bắc Thần, đẹp đến mức làm cô thầm thở dài đầu hàng, sau đó mới làm vẻ đáng thương.
"Chậc chậc, đúng là không thể chịu được vẻ mặt này của em mà..." Cố Bắc Thần bất đắc dĩ, "Suy nghĩ kỹ đi, cho em năm phút đó!" Dứt lời, anh cúi người hôn lên khóe môi Giản Mạt một cái, sau đó đứng dậy đến phòng tắm.
Giản Mạt thầm chớp mắt, cô không những mê tiền của Cố Bắc Thần, mà còn mê đắm nhan sắc của anh nữa, đúng là hết nói nổi mà.
Cố Bắc Thần tắm đúng năm phút đồng hồ... Lúc ra khỏi phòng tắm thì mái tóc vẫn còn ướt đẫm, dùng một chiếc khăn tắm màu trắng che thân dưới lại.
Giản Mạt nghiêng đầu nhìn qua...
Ánh đèn mờ ảo, phần trước vai rộng eo hẹp, cơ bụng sáu múi. Tuyến nhân ngư kia, càng hấp dẫn cô hơn.
Điển hình của loại người mặc quần áo thì gầy cởi quần áo thì dáng người hoàn mỹ đây mà!
"Em sắp chảy nước miếng rồi kia..." Cố Bắc Thần cầm khăn lông tùy ý sau tóc đang ướt đẫm, sau đó đi tới.
Giản Mạt hơi rối rắm, lúc vừa kết hôn cô chỉ dám ngại ngùng nhìn dáng người này, cuối cùng cũng có thể nhìn một cách thoải mái hào phóng, trắng trợn táo bạo rồi, đúng là thành "đôi vợ chồng già" mà.
"Anh nói.... không ngắm thì thiệt thòi mà!" Giản Mạt cười quyến rũ, đôi mày kiêu ngạo: "Em đang nghe lời anh mà đúng không?!"
Giản Mạt là một người phụ nữ xinh đẹp, trong trường không những là hoa khôi cũng khoa, mà còn là hoa khôi của trường. Lại không phải là kiểu bình hoa, trình độ học tập có thể xem như là một học bá... Trong trường có rất nhiều nam sinh theo đuổi cô.
Giờ phút này lại cố ý quyến rũ như thế, Cố Bắc Thần mà không ăn ngay thì phải xin lỗi bản thân rồi...
Một trận mây mưa, dù Cố Bắc Thần hay là Giản Mạt thì đều cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
Nhưng Giản Mạt đau khổ phát hiện rằng, thể lực của Cố Bắc Thần đúng là quá tốt mà... Mỗi lần về đây đều làm cô kiệt sức, cơ bản là không còn sức lực để nghĩ đến chuyện khác nữa được không?
Hôm sau, ánh nắng xuyên qua bức màn cửa dày nặng, đồng hồ sinh học của Giản Mạt đánh thức cô.
Phát hiện mình đang vùi vào lòng Cố Bắc Thần, cô bật cười, hôn lên gương mặt như điêu khắc của anh, dùng giọng nói nhẹ nhàng vừa tỉnh ngủ nói: "A Thần... Được tỉnh giấc trong lòng anh, đúng là thoải mái quá đi!"
Cô nói xong, còn không ngừng cọ cọ vào lồng ngực anh.
2: Cố Bắc Thần là kẻ lừa đảo.
Cố Bắc Thần không mở mắt, chỉ dùng giọng nói trầm thấp pha chút lười biếng nói: "Không có chuyện gì mà tự dưng đối xử tốt, không phải kẻ gian cũng là trộm!"
"...." Giản Mạt vừa nghe xong, trong lòng thầm mắng Cố Bắc Thần mấy trăm lần ngay.
Nhưng ai bảo người ta là đại gia, lại có liên quan đến chuyện cô có thể dến UCL hay không chứ, cô phải lấy lòng thôi... Mới sáng sớm mà buồn phiền quá đi!
⬅ Trước Tiếp ➡