⬅ Trước Tiếp ➡

qua cơn cực khoái đầu tiên trong ba mươi năm.
Mà đó còn là thứ cô mới làm.
“Cháu có ý gì?” Rõ ràng trong lòng đã có đáp án, nhưng tim anh vẫn đập rất nhanh khi hỏi cô.
Thẩm Tư Ninh giả vờ như không hiểu gì, ánh mắt ngây thơ vô tội “Cháu chỉ muốn chú hiểu cháu nhiều hơn thôi.” Thẩm Bách Chu nhìn gương mặt vô tội ấy, trong lòng cuộn trào.
Lý trí nói với anh rằng nên hỏi tiếp, nếu cô nảy sinh suy nghĩ không nên có thì anh còn sớm bóp tắt.
Nhưng nhìn gương mặt cô, anh lại không hỏi nổi, cuối cùng chỉ dùng im lặng để đáp lại.
...
Vài ngày sau, Thẩm Tư Ninh xuất viện, vừa về nhà đã nghe một tin không mấy bất ngờ.
Thẩm Bách Chu đã điều tra rõ người đẩy cô xuống nước là Thẩm Hân Nguyệt.
Cô vốn tưởng lúc này Thẩm Hân Nguyệt sẽ đến xin lỗi mình, ai ngờ người đến trước lại là lời chất vấn của Thẩm Diệp Minh.
“Thẩm Tư Ninh, rốt cuộc mày muốn làm loạn đến bao giờ?” “Có phải mày nghĩ mình bị thương chút xíu là có thể lật trời không?” Giọng Thẩm Diệp Minh lạnh lùng “Chỉ một chuyện ngoài ý muốn nhỏ mà bị mày làm ầm đến ai cũng biết, mặt mũi của tao biết để đâu?” Thẩm Tư Ninh cụp mắt, khẽ nói “Hôm nay con mới xuất viện...
Con không làm loạn.” “Không có?” Thẩm Diệp Minh cười lạnh “Thẩm Bách Chu đã điều tra đến tận Hân Nguyệt, vậy còn chưa gọi là làm loạn?
Hân Nguyệt là chị mày, mày không chứa nổi nó đến vậy sao?” Lời ông ta chua ngoa cay nghiệt, chưa từng để tâm chuyện Thẩm Tư Ninh suýt chết đuối.
“Chị mày chỉ lỡ tay đẩy mày một cái, mày cần gì phải làm đến mức tuyệt tình như vậy?” “Đúng là người ta nói không sai, mày đúng là thứ ích kỷ, máu lạnh, không có chút tình chị em.” Những lời ấy, từng câu từng chữ, như dao cùn cứa thịt.
Lòng Thẩm Tư Ninh lạnh dần từng đợt, nhưng cô không biện minh cho bản thân, chỉ ngoan ngoãn nói “Bố yên tâm, con sẽ nói với chú Út là không truy cứu chuyện này nữa, dù sao...
Con từ quê lên, ít học nông cạn, không có bối cảnh gì, sao so được với Thẩm Hân Nguyệt kim tôn ngọc quý.” Vừa dứt lời, không khí lập tức đông cứng.
Rất lâu sau, Thẩm Diệp Minh mới thẹn quá hóa giận trừng cô “Câm miệng Không biết nói thì đừng nói.” Ông ta hiển nhiên nhận ra lời vừa rồi của Thẩm Tư Ninh là đang châm chọc ông ta thiên vị.
“Chuyện này sau này không được nhắc lại nữa, mày cũng ngoan ngoãn ngậm chặt miệng vào, tao sẽ xử lý, mày đừng gây thêm phiền cho tao nữa.” Thẩm Tư Ninh thầm cười lạnh, ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn “Vâng, con nghe bố.” Cô cũng muốn xem ông ta định xử lý chuyện này thế nào.
...
Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Tư Ninh vẫn không đợi được kết quả xử lý.
Cô đoán Thẩm Diệp Minh định để chuyện này chìm xuồng.
Nhưng cô tuyệt đối không cho phép kẻ từng muốn giết mình tiếp tục sống thoải mái như trước Nhưng cô cũng đã mấy ngày không gặp Thẩm Bách Chụ Hỏi mấy người giúp việc mới biết, anh đi công tác, ít nhất một tuần nữa mới về.
Vậy thì, cứ để Thẩm Hân Nguyệt ung dung thêm vài ngày.
...
Ba ngày sau, Thẩm Tư Ninh ra ngoài làm việc.
Xong việc, cô tiện thể ghé gần đó mua ít đồ.
Vừa tới góc phố, bước chân cô bỗng khựng lại.
Không xa phía trước, một chiếc xe hơi chậm rãi dừng lại.
Cửa xe mở ra.
Người bước xuống trước là Thẩm Bách Chụ Anh mặc bộ


⬅ Trước Tiếp ➡