Chương 19
đêm đó cô nghe người phụ nữ kia nói Thẩm Bách Chu chỉ có phản ứng với cô.
Tình huống đặc biệt này khiến cả người cô tràn đầy tự tin.
Chinh phục anh chẳng phải chỉ là chuyện sớm muộn sao?
Nhưng anh liên tiếp mười ngày không có bất kỳ tin tức gì.
Điều này khiến cô càng lúc càng hoảng.
Ba mươi năm nay anh đều sống như vậy, sao có thể vì cô mà thay đổi?
Có lẽ cô thật sự không chinh phục được anh.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Thẩm Tư Ninh đã bắt đầu đứng ngồi không yên.
Cho đến khi Thẩm Hân Nguyệt đột nhiên hẹn cô gặp ở chỗ lần trước rơi xuống nước.
Trong lòng cô mơ hồ thấy có gì đó không ổn, nhưng vẫn nảy sinh vài phần tò mò.
Cô muốn biết đối phương muốn làm gì, nên cô đã đi.
...
Chập tối, bên hồ nước rất yên tĩnh.
Gió lướt qua mặt nước, gợn lên từng vòng sóng.
Thẩm Hân Nguyệt đứng bên bờ, ánh mắt u ám nhìn Thẩm Tư Ninh.
Thẩm Tư Ninh vừa định hỏi cô ta gọi mình đến làm gì thì đã thấy cô ta đột nhiên nhảy xuống nước.
...
“Ùmnannan” Tiếng nước trong sự tĩnh lặng của buổi chiều tối nghe đặc biệt chói tai.
Thẩm Tư Ninh đứng sững người, rồi toàn thân căng cứng.
Thẩm Hân Nguyệt lại định giở trò gì để hãm hại cô?
Nhưng rất nhanh cô lại nhận ra không đúng.
Thẩm Hân Nguyệt không vùng vẫy, cũng không kêu cứụ Cô ta cứ thế ngửa người, nổi trên mặt nước.
Tóc bị nước hồ làm ướt, dính sát vào má, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Nhưng đôi mắt ấy lại nhìn chằm chằm Thẩm Tư Ninh trên bờ, trong đồng tử cuộn trào oán độc và không cam lòng.
“Đừng đắc ý...” Giọng cô ta run lên vì lạnh, nhưng vẫn đầy ác ý “Lần này...
Coi như mày thắng.” Tim Thẩm Tư Ninh giật thót.
“Tao nói cho mày biết.” Hai hàm răng Thẩm Hân Nguyệt run cầm cập, nhưng giọng điệu lại lạnh lẽo đến đáng sợ “Tao chỉ bị trừng phạt, không có nghĩa là tao nhận thua.” Cô ta chật vật giữ ổn định cơ thể trong nước, ngón tay dưới mặt nước hơi co lại, rõ ràng đã sắp không chịu nổi, nhưng nhất quyết không chịu bơi vào bờ.
“Đợi tao quay lại...
Tao vẫn sẽ không tha cho mày.” Lúc này Thẩm Tư Ninh mới hoàn toàn phản ứng lại.
Không phải hãm hại.
Mà là bị phạt.
Cô đứng bên hồ, nhìn dáng vẻ không cam lòng, phẫn nộ, nhục nhã nhưng vẫn buộc phải phục tùng của Thẩm Hân Nguyệt, trong lòng chậm rãi dâng lên một tia khoái cảm và kích động.
Khoái cảm là vì Thẩm Hân Nguyệt cuối cùng cũng bị trừng phạt.
Kích động là vì người khiến Thẩm Hân Nguyệt bị phạt.
Không cần nghĩ cô cũng biết là Thẩm Bách Chụ Ngoài anh ra, còn ai có thể khiến Thẩm Hân Nguyệt ngoan ngoãn như vậy?
Bố cô ta là Thẩm Diệp Minh trước nay luôn coi cô con gái này như báu vật, ông nội cũng nâng niu chiều chuộng cô ta, mặc kệ cô ta làm gì cũng coi như không biết, sao có thể nỡ để cô ta ngâm nước lạnh trong thời tiết thế này?
Tim Thẩm Tư Ninh đập nhanh hơn không kiểm soát.
Xem ra, anh vẫn quản cô.
Nếu anh thật sự không muốn quản cô nữa, hoàn toàn có thể coi như không biết gì, tiếp tục lạnh nhạt xử lý.
Nhưng anh không làm vậy.
Không chỉ không làm vậy, còn thay cô tính sổ rõ ràng rành mạch.
Nhận thức này khiến cả người Thẩm Tư Ninh đều vui vẻ.
Hôm sau, Thẩm Hân Nguyệt không ngoài dự đoán mà bệnh nặng một trận.
Sốt cao không hạ, nằm liệt nửa tháng.
Khỏi