Chương 3
Cô đi xem hợp đồng trước, xác nhận không có vấn đề, cầm chiếc bút bên cạnh ký tên, sau đó đặt hợp đồng trên bàn trà, đeo bao tay và mũ bắt đầu dọn dẹp.
Cô làm việc nhanh nhẹn, sau hai giờ đã quét dọn phòng sạch sẽ, cầm lấy chuỗi chìa khóa treo trên đầu nai con ở huyền quan, đi xuống lầu mua nguyên liệu nấu ăn đặt trong tủ lạnh.
Cô nghỉ ngơi một lúc lại bắt đầu nấu cơm.
Đã một rưỡi trưa, người đàn ông kia vẫn chưa ra khỏi phòng.
Tưởng Uyển không quấy rầy anh, nấu cơm xong, ăn một ít rồi sang dọn dẹp căn phòng cô sẽ ở tối nay.
So với phòng ngủ chính thì nhỏ hơn một chút, thiết kế trong phòng thuộc dạng trung tính, có lẽ dùng làm phòng cho khách, nhưng do lâu không có ai ở nên khá nhiều bụi.
Tưởng Uyển mở cửa sổ thông gió, đi mua mấy chậu lan điếu đặt trong phòng. . Truyện Kiếm Hiệp
Sau khi vệ sinh sạch sẽ, cô dọn dẹp lần nữa, thu gom rác rưởi vứt đi, cẩn thận lau sạch sàn nhà.
Lau sàn xong, cô nhắn tin cho người đàn ông
Tôi về lấy hành lý, cơm đã xong, ở trên bàn.
Hành lý của cô rất ít, nhưng có một chiếc máy tính và thiết bị ghi âm tương đối quý giá, cô lo lắng ngồi phương tiện công cộng sẽ bị đè hư, hiếm khi gọi taxi.
Lúc trở về, đồ ăn trên bàn đã ăn qua, nhìn ra anh có chút kén ăn, chỉ ăn thịt, không ăn rau dưa.
Tưởng Uyển yên lặng ghi nhớ mấy món ăn anh thích, sau đó dọn dẹp bàn ăn, rồi mới nhấc hành lý vào phòng.
Phòng này lớn hơn căn phòng lúc đầu của cô.
Cô đặt máy tính và thiết bị ghi âm lên bàn trước, thay khăn trải giường rồi giặt sạch, bây giờ cô mới có thời gian đi tắm rửa.
Hôm nay cô đổ rất nhiều mồ hôi.
Tắm rửa xong, cô về phòng, lấy khăn lông rửa mặt và bàn chải đánh răng chuẩn bị đi tới nhà tắm, kết quả vừa mở cửa, thấy người đàn ông đang đứng trước bồn cầu đi tiểụ
Tưởng Uyển định giả bộ không nhìn thấy, chuẩn bị đóng cửa lại, thì người đàn ông kéo quần lên, vô cảm bước tới trước mặt cô.
Lông mày nhíu lại, giọng nói trầm thấp gợi cảm.
"Vì để tránh cho lần sau chúng ta gặp lại sẽ xấu hổ, bây giờ cô đi tiểu đi."
Tưởng Uyển "..."
============================================================
t
t
Buổi tối Hà Ánh Đồng gọi điện thoại hỏi Tưởng Uyển có cảm giác thế nào.
Tưởng Uyển trả lời một câu, "Khá tốt."
"Thật không?" Hà Ánh Đồng cảm thấy khó hiểu, "Theo lời khách hàng kia nói, người bạn này của anh ấy khá cổ quái, đổi bốn năm người giúp việc trong một tháng, không phải anh ta xấu tính, nhưng rất cổ quái, cụ thể thì tớ cũng không rõ lắm, nhưng cách làm người không có vấn đề, sẽ không bạo lực đánh người, cũng sẽ không... làm chuyện quá mức với cậụ"
"Tớ biết rồi." Tưởng Uyển nghĩ thầm, cô vừa trải nghiệm xong.
"Tưởng Uyển." Hà Ánh Đồng thành khẩn mà nói, "Về sau có việc, cậu có thể tìm tớ, tớ nhận cậu là bạn."
"Cảm ơn cậụ"
Sau khi cúp điện thoại, Tưởng Uyển đi tới máy giặt cầm khăn trải giường đi phơi nắng, đi qua phòng khách, cô bỗng dừng chân lại.
Trời đã tối rồi, phòng khách không bật đèn nên tối om.
Giữa bóng đêm, cửa tủ lạnh bị mở ra, ánh sáng màu trắng chiếu lên người đàn ông đang ngồi dưới đất, mặt anh hướng về phía tủ lạnh, chân dài khom lại, cúi đầu, chơi cờ trên sàn nhà.
Tưởng Uyển mắt nhìn thẳng đi tới ban công, vắt khăn trải giường, sau đó treo lên.