⬅ Trước Tiếp ➡

"Huấn luyện viên của bọn em thích dạy học bằng phương pháp đả kích, chính là sẽ không ngừng đả kích người khác, dù chơi rất khá, ông ấy cũng sẽ nói đó là rác rưởi, muốn kích thêm tiềm năng, kết quả, sau khi A Tẫn tới, thi đấu thắng, vừa đứng lên, đã nghe huấn luyện viên nói cậu ấy, 'Đừng tưởng rằng cậu thắng thì đắc chí, ở chỗ tôi, cậu chính là rác rưởi...' vừa mới nói xong từ rác rưởi, đã bị A Tẫn một quyền đánh ngã."
"Sau đó thì?" Tưởng Uyển không nhịn được hỏi.
"Sau đó cậu ấy lại thi đấu thắng rồi trở nên nổi tiếng, hôm đấu giải xong từ nước ngoài trở về, toàn bộ con đường tới sân bay đều bị fans chiếm đóng, điên cuồng gọi tên cậu ấy đến khàn cả giọng."
"Chắc hẳn anh ấy không đáp lại." Tưởng Uyển nói.
"Đúng Sao chị biết " Đồng La Thiêu cười ha ha, "A Tẫn, cậu ấy quá lạnh nhạt, trừ việc chơi game thì hoàn toàn không giao tiếp với người khác, hơn nữa về tính tình, nói cậu ấy kỳ quái, cậu ấy rất bình thường, muốn nói cậu ấy bình thường, thì cậu ấy lại không giống với người bình thường."
Tưởng Uyển nghĩ tới đây, đang định gật đầu, thì thấy Văn Tẫn không biết đã tới đây từ khi nào.
Anh cao hơn so với tất cả những người ở đây, hơn nữa, so diện mạo cũng phải đứng thứ nhất.
"Tôi muốn đi ra ngoài, cô đi cùng tôi." Anh nói xong nhìn Tưởng Uyển, xoay người đi ra ngoài.
"Ai? A Tẫn cậu đi ra ngoài làm gì? Còn sinh nhật thì sao?" Vài người khác vây lại đây, "Còn nữa, cậu mang chị gái xinh đẹp này đi là có ý gì?"
"Ý trên mặt chữ, nếu cô ấy xảy ra chuyện ở chỗ của tôi, tôi nhất định phải gánh vác trách nhiệm." Văn Tẫn không cảm xúc nói.
"Mẹ nó Cậu nói cái gì vậy Chúng tôi là loại người này sao? " Đồng La Thiêu kêu gào.
Văn Tẫn nhìn cậu ấy, "Không biết, có khả năng."
Mọi người "..."
Tưởng Uyển xấu hổ nhìn tình huống khôi hài trước mắt, cuối cùng vẫn theo sau Văn Tẫn đi ra ngoài.
Người đàn ông chỉ xuống phòng an ninh dưới lầu lấy đồ.
Tưởng Uyển tưởng anh muốn nhờ cô tới hỗ trợ, nhưng lúc cô duỗi tay ra, anh lại từ chối.
Tưởng Uyển không nhịn được hỏi, "Có phải anh thật sự lo lắng bọn họ sẽ làm gì tôi, nên mới gọi tôi xuống đây?"
"Đúng vậy." Văn Tẫn bê hai cái hộp giày được chuyển phát nhanh, xoay người đi về.
Tưởng Uyển có chút khó hiểu, "Bọn họ là bạn của anh, tại sao anh lại lo lắng cái này?"
"Bọn họ là bọn họ, tôi là tôi, tôi không hiểu bọn họ, cũng không biết bọn họ có thể làm gì hay không, tôi chỉ biết." Ánh mắt Văn Tẫn chuyển hướng sang người cô, "Ngày đó lúc thấy cô trần truồng, tôi có bệnh rối loạn kiểm soát xung động."
"..."
1 Rối loạn kiểm soát xung động tên tiếng Anh là Impulse Control Disorders, viết tắt là ICDs là một nhóm các hành vi và sự thôi thúc quá mức và/hoặc có hại có thể xảy ra trong bệnh Parkinson. Đó là những suy nghĩ liên tục hoặc là những sự thôi thúc phải làm một số thứ mà không thể kiểm soát được.
++++++++
Chị em mình có bạn nào bị Parkinson run tay run chân không nhỉ??? Đậu cũng bị bệnh này nhưng uống bao nhiêu thuốc cũng không đỡ. Tay mới đưa ra cái lại run?
============================================================
t
t
Sau khi Tưởng Uyển trở về, cô nhốt mình trong phòng hít sâu mấy hơi mới khôi phục vẻ mặt bình thường, sau đó cô mở cửa đi ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡