Chương 1
Tàn tiệc xong Chu Chi Nam mới trở về, dẫm lên cầu thang gỗ tạo ra tiếng động.
Nguyễn La cuộn người trong chăn nghe ngóng.
Hình như anh uống hơi nhiều nên tiếng bước chân có chút rối loạn.
Trong lòng cô thầm cầu nguyện "Đừng tới tìm tôi." Có lẽ lúc này ông trời cũng đã đi ngủ nên không nghe được lời cầu nguyện của Nguyễn La.
Chu Chi Nam thay một bộ quần áo ngủ đã được giặt sạch sẽ rồi đi đến phòng Nguyễn La.
Mặc dù anh vừa tắm xong nhưng chiếc mũi nhạy cảm của cô vẫn ngửi thấy mùi rượụ Người đàn ông xốc chăn lên và nằm xuống một cách tự nhiên.
Anh dang hai tay muốn ôm cô vào lòng.
Nguyễn La lùi về phía sau tránh né vòng tay của anh.
"Vẫn chưa ngủ sao?" "Anh có thể về phòng ngủ chính ôm vợ cả của anh được không?" Bầu không khí bị phá vỡ.
Chu Chi Nam dùng sức bóp hai bên thái dương.
Tối nay có chút mệt nên anh không muốn tranh cãi với cô.
"Hôm nay tôi rất mệt, tốt nhất em nên ngoan ngoãn một chút, lại đây nào." Thái độ của anh càng nhẹ nhàng thì Nguyễn La lại càng muốn lấn lướt.
Bởi vì cô còn trẻ tuổi kiêu ngạo nên không hiểu thế nào là cúi đầụ "Nếu anh mệt thì càng không nên đến chỗ của tôi, tôi không thể chăm sóc tốt cho anh." "Chu Chi Nam, tôi chán ghét anh." Anh nhắm mắt không lên tiếng, cô vẫn tiếp tục nói "Chu Chi Nam, anh không nên ngủ ở đây.
Tôi ghét mùi rượu trên người anh, anh thật sự khiến người ta ghê tởm." Người đàn ông khẽ thở dài, bỗng nhiên ngồi dậy đè cô gái xuống dưới thân.
Cô mặc một chiếc váy mỏng được cố định bằng đai lưng, chất liệu tơ lụa khiến làn da trắng mịn của cô nổi bật dưới ánh trăng.
Những ham muốn phá hủy của anh đều biến mất khi anh chạm vào cô.
Lòng bàn tay thô ráp của người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay mịn màng của cô gái.
Những nơi anh chạm đến khiến Nguyễn La chỉ cảm thấy nổi da gà.
Điều này cũng khiến cho hứng thú của Chu Chi Nam giảm đi.
"Ngủ đi Đừng có mời gọi tôi." Ôm cô vào lòng trong tư thế kìm kẹp khiến cô không thể cử động được, Chu Chi Nam cảm thấy hài lòng.
Sau khi chuông đồng hồ vang lên mấy lần, Nguyễn La cũng nghe được hơi thở đều đặn trên đỉnh đầu mình.
Cuối cùng anh cũng ngủ rồi.
Rạng sáng, Nguyễn La bị anh đánh thức.
Lúc mở mắt ra, trên người cô đã bị cởi hết quần áo, Chu Chi Nam đang tỉ mỉ liếm mút phần cổ và vai cô.
"Tránh ra Anh lại muốn làm chuyện xấu xa phải không?" Anh vuốt ve từng tấc da thịt của cô từ trên xuống dưới, nhưng Nguyễn La chỉ cảm thấy dưới lớp chăn bông như có con rắn đang gặm cắn cơ thể mình.
Chu Chi Nam chính là một con rắn.
"La Nhi, làm một lần thôi." Trái tim cô bỗng chốc đập dồn dập, lời nói phát ra có chút lắp bắp "Tôi không muốn, anh tránh ra." Nhưng Nguyễn La chỉ là một người ăn nhờ ở đậu để gán nợ, nên cô đâu có tư cách nói chuyện.
Chu Chi Nam không ngốc, anh mở miệng cũng không phải thương lượng với cô.
Khoảnh khắc bị thứ to lớn của anh đi vào, Nguyễn La khóc trong tuyệt vọng.
Cảm giác cũng không đau đớn vì Chu Chi Nam đã làm cho cô ướt át.
Mặc dù cô vẫn mạnh miệng nhưng phía dưới có chút tê rần ngứa ngáy vì động tác ra vào của anh.
Một cô gái 18 tuổi không biết cảm giác này là gì, chỉ cảm