Chương 4
thêm an ổn.
Anh đặt một nụ hôn lên trán cô, ánh mắt thâm tình nhìn cô, trong lòng tràn đầy sự cùng chiềụ Chú thích Nam nữ chính chênh lệch nhau 14 tuổi.
Thời điểm gặp mặt, nam chính 30 tuổi, nữ chính 16 tuổi, nam chính cứu nữ chính khỏi cảnh bị bố mẹ bán đi vì nghèo khó.
Lúc xảy ra quan hệ, nữ chính được 18 tuổi.
Nguyễn La ham ngủ, buổi sáng thường xuyên đi học muộn.
Chẳng hiểu sao mọi người đều biết cô họ Chu, các giáo viên trong trường cũng không so đo với cô.
Đến bữa trưa, dì Mai đứng trước cửa chần chừ rất lâu, thấy im ắng quá nên bà không dám làm phiền.
Đồng hồ trong phòng khách điểm đúng số mười hai, thông báo đã đến mười hai giờ trưa.
Nguyễn La bị đánh thức, tóc tai bù xù, cô khẽ hét lên một tiếng.
Mới sáng sớm đã bị Chu Chi Nam ‘hành hạ’ một trận, lúc này cô không còn chút sức sống nào, chỉ muốn tiễn chiếc đồng hồ lớn ở dưới lầu đi.
Cô thầm nhắc nhở bản thân nhất định phải nói với anh chuyện này.
Cô nằm yên trên giường, dì Mai không nghe thấy tiếng động, bà cho rằng Nguyễn La còn đang ngủ nên không dám quấy rầy cô.
May mắn là Lâm Vãn Thu xuất hiện, đi thẳng đến phòng của Nguyễn La.
Dì Mai lắc đầu với cô ấy “Bà chủ, có lẽ tiểu thư vẫn đang ngủ, không có tiếng động gì cả.” Nguyễn La có Chu Chi Nam chống lưng nên ở nhà họ Chu không ai dám khiêu khích cô, ai cũng biết tính tình cô kỳ quặc khó hầu hạ.
Lâm Vãn Thu đã thay một bộ sườn xám cổ bẻ màu xanh đen, dài tới bắp chân, là độ dài đoan trang và phù hợp với cô ấy.
Nguyễn La không thích dáng vẻ này của cô ấy nhất, nhìn thôi đã thấy mệt.
“Chu La, dậy chưa?” Giọng cô ấy nhẹ nhàng mềm mại, là chất giọng đặc biệt của phụ nữ Giang Nam.
Không giống Nguyễn La, mỗi lần mở miệng như chim vàng anh thoát khỏi khe núi, giòn tan đến mức khiến người khác cảm thấy ồn ào.
“Chu Chi Nam có việc à?” Trừ khi Chu Chi Nam ra lệnh, nếu không Lâm Vãn Thu sẽ không đến trêu chọc cô.
Nghe thấy cô trả lời, Lâm Vãn Thu nhẹ nhàng mở cửa đi vào.
Cô ấy ngồi bên giường của Nguyễn La, cảnh tượng giống như hai mẹ con đang đối mặt với nhaụ “Chi Nam gọi điện thoại về nhà nhờ tôi gọi cô dậy, buổi chiều còn đến Lê Viên xem kịch.” Nguyễn La vén chăn lên ngồi dậy, tư thế rất khó coi, cô vén lại mái tóc rối bù của mình.
“Tôi không đi có sao không, hai người tình cảm vợ chồng sâu đậm, tôi chỉ là người ngoài.” Nhìn thấy cô để lộ da thịt, Lâm Vãn Thu không thể không đưa chiếc áo choàng treo ở cuối giường cho Nguyễn La.
“Cô ngại sao?
Tôi còn chẳng biết ngại là gì.” “Chu La, con gái phải có một chút tự trọng.” Nguyễn La nhìn cô ấy lấy chiếc áo choàng một cách yếu ớt, sợi dây chuyền phỉ thúy trước ngực hơi đong đưa.
Đây mới thật sự là tiểu thư khuê các, thướt tha yêu kiều đứng trước mặt cô, nói cho cô biết con gái phải có tự trọng.
Nguyễn La cô là ai, mọi người ở bến Thượng Hải đều biết cô là tiểu thư nhà họ Chụ Nhưng trong lòng cô biết rõ mình sẽ mãi là con gái của một tay cờ bạc sinh ra trong khu dân nghèo, danh dự có thể bị chà đạp một cách tùy ý.
Cho dù rời khỏi đó thì bây giờ cô cũng đang ở dưới sự điều khiển của Chu Chi Nam.
“Bà chủ Chu, cô