Chương 4
cô tìm hiểu trên mạng, qua các tác phẩm văn học, biết được loại phản ứng kỳ quái này của mình đại khái chính là thể chất M trời sinh.
Tô Ức Thu từng lén lút vào xem các diễn đàn nói về chủ đề SM, thậm chí còn dùng nick phụ đăng ký làm thành viên.
Nhưng cô không dám nói chuyện với bất kỳ người nào, cảm xúc cũng từ lúc mới lạ phấn khích ban đầu, đến nhạt nhẽo khi nhìn thấy những bình luận hơi tí là xuất hiện như "Chó cái, quỳ xuống" "Tới liếm chân cho ông".
Huống hồ cô chỉ là một học sinh cấp ba đang ở độ tuổi vị thành niên, cô không thể tin tưởng, thậm chí cảm thấy những người nhắn tin cho cô qua trang web này quá nguy hiểm.
Tới khoảng một tháng trước, ngày đó bạn học sinh vốn phải trực nhật lại xin nghỉ do bị bệnh.
Tô Ức Thu thân là lớp trưởng, chủ động nhận trách nhiệm quét dọn phòng học sau khi tan học.
Hôm đó cũng là ngày cô nhặt được tờ giấy vẽ ở dãy bàn cuối cùng trong phòng học.
Lúc đầu tờ giấy bị vo thành cục tròn, chỉ lộ ra mấy dòng mực in bàn tập, chính Tô Ức Thu cũng không biết vì sao cô lại không trực tiếp quét nó vào thùng rác, mà lại như ma xui quỷ khiến mở nó ra.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy nội dung tờ giấy, cô cảm thấy như tất cả máu trong cơ thể vọt hết lên mặt.
Tô Ức Thu theo bản năng vo chặt tờ giấy lại, giấu trong túi áo.
Trên đường về nhà, cô luôn để phải tay trong túi áo, gắt gao cầm chặt tờ giấy kia, trong đầu hiện ra tên một người, Chung Khải.
Tô Ức Thu và Chung Khải giống như hai đường thẳng song song không có điểm giao thoa, thậm chí hai người là bạn học hơn hai năm, mà số câu nói với nhau không vượt qua hai bàn tay.
Nhưng cô biết Chung Khải là học sinh mỹ thuật, cũng biết mỗi ngày sau khi tan học anh đều sẽ đi đến phòng vẽ tranh để học vẽ.
Nếu bức tranh này là do anh vẽ..
Tô Ức Thu yên lặng tính toán trong lòng, liệu cô có thể chơi loại trò chơi này với anh không?
Không, Tô Ức Thu thầm nghĩ, chỉ với chút suy đoán này không thể hoàn toàn xác định người vẽ tranh là anh được, nói không chừng cũng có thể là người khác vẽ..
Cho dù lý trí biết không có chứng cứ khẳng định chính xác 100% là Chung Khải vẽ, nhưng người bạo dâm trong ảo tưởng của cô bỗng nhiên có gương mặt.
Dáng vẻ của Chung Khải không thuộc thể loại yêu thích của nữ sinh ở độ tuổi này.
Anh có cái mũi rất cao, đôi mắt thon dài, lúc anh nghiêm mặt không thể hiện cảm xúc còn khiến người đối diện cảm thấy sợ hãi.
Hơn nữa cảm giác áp bách do chiều cao 1 mét 90 khiến nhiều người có ấn tượng rằng anh rất khó làm quen.
Vào khoảnh khắc Tô Ức Thu bắt đầu hoài nghi anh là S ẩn mình, thì tất cả mọi dáng vẻ động tác của anh trong mắt cô đều như được phủ thêm một lăng kính sắc tình.
Tô Ức Thu chỉ yên lặng quan sát anh, muốn thông qua từng lời nói cử chỉ để tìm ra chút chứng cứ xác thực.
Mà loại này để ý, khiến dục vọng cô kìm nén đã lâu từ từ bành trướng.
Tô Ức Thu copy video bài học ở chỗ cô giáo up lên nhóm QQ của lớp, rồi lại vào Wechat @ tất cả mọi người, nhắc nhở các bạn học nhớ download bài học về.
Cô nhìn danh sách thành viên trong nhóm chat, tất cả các nick đều lần lượt sáng lên, duy chỉ có một cái tên trước sau