Chương 7
nói " "Ừm..
Không nói cho cậu " Tiếng chuông tan học vừa vang lên, các học sinh vội vàng bắt đầu thu dọn đồ đạc, tốp năm tốp ba kết bạn cùng về nhà.
Tô Ức Thu dùng dư quang nhìn thấy Chung Khải đã đứng lên mặc áo khoác.
'Có phải là cô giáo chủ nhiệm còn chưa nói chuyện kia với anh không nhỉ?' Tô Ức Thu nghĩ thầm.
Cô bạn bàn trước Vương Dao Dao xoay cả người lại, trong tay còn cầm bài thi môn toán của kỳ thi tháng vừa rồi "Thu Thu, giảng cho tớ đề này với, lão Trương giảng tớ nghe không hiểu " "Được, để tớ nhìn xem.." Tô Ức Thu dời mắt, một lần nữa mở hộp bút đã thu dọn xong ra, bắt đầu giảng giải lại cách làm bài toán cho Vương Dao Dao.
Cộc, cộc, cộc.
Hai ngón tay lạ gõ lên mặt bàn cô, là những ngón tay mà cô từng nhiều lần có suy nghĩ đồi bại.
Tô Ức Thu ngẩng đầu, người nam sinh trước mặt là Chung Khải.
Khóa áo khoác của anh chỉ kéo lên một nửa, cặp sách đeo nghiêng một bên bả vai, vẻ mặt hơi có chút không kiên nhẫn.
"Cậu muốn vẽ cái gì?" "A.." Tô Ức Thu ngây người trong chớp mắt.
May mắn là cô đã sớm chuẩn bị sẵn hình ảnh, cô ra vẻ trấn định lấy chiếc di động ra, tìm hình ảnh giống chủ đề mà cô muốn ở trên mạng "Là cái này, cậu xem thử xem có thể vẽ được không?
Không được thì nói lại với tớ, tớ có thể tìm lại hình khác.
Ừm, cũng không cần phải vẽ giống hệt đâu, đại khái diễn tả cái ý tứ này là được." Tô Ức Thu hy vọng giọng nói lúc này của mình nghe tự nhiên nhất có thể.
Chung Khải nhìn lướt qua di động trong tay cô, hình ảnh này với trình độ của anh mà nói cũng không phải là quá khó, hoặc có thể nói là vẽ lại không tốn chút sức nào.
"Có thể, hiện tại tôi còn có việc, đi trước, cậu in cái hình này ra rồi đặt trên bàn tôi là được." Chung Khải nói.
Tô Ức Thu cảm giác lòng bàn tay đã bắt đầu thấm ra mồ hôi, đây là tình huống bất ngờ cô không ngờ tới, đại não của cô khẩn trương nhanh chóng xoay tròn nghĩ phương án khác, ngoài miệng lại chỉ nói một câu "Được." Chung Khải thậm chí còn không thèm chờ cô đáp lời đã rời đi trước rồi.
Hẳn là anh rất ghét mình làm phiền anh vì chuyện nhỏ này nhỉ, Tô Ức Thu nghĩ thầm.
Vương Dao Dao cũng không chú ý tới vẻ mặt của lớp trưởng, cô ấy nào ngờ được đoạn đối thoại vô cùng bình thường này thì có cái gì mà phải khiến lớp trưởng suy nghĩ lung tung.
Vừa hỏi xong bài trong đề thi là cô ấy đã lấy quyển sách luyện tập ra, Tô Ức Thu cũng không có vẻ gì là khó chịu, vẫn kiên nhẫn giải đáp cho cô bạn vài câu hỏi trong sách luyện tập thuận tiện ôn lại vài phần kiến thức "Cùng đi về không?" Vương Dao Dao hỏi.
"Cậu đi trước đi." Tô Ức Thu cười cười với cô bạn "Vừa rồi cậu cũng nghe thấy rồi đấy, lại phải chuẩn bị trang trí bảng thông báo sau lớp rồi." "À.." Vương Dao Dao hâm mộ nói "Nếu tớ mà thông minh bằng một nửa của cậu thì tốt rồi.
Vậy tạm biệt nhé." 'Mình có thể chờ cậu ấy' Tô Ức Thu nghĩ thầm.
Tô Ức Thu ngồi chờ tới 7 giờ mới ra khỏi lớp, lại đi đến siêu thị bên cạnh trường học mua một cái bánh mì sữa bò làm bữa tối.
Tuy cô không biết khi nào Chung Khải mới bắt đầu vẽ, có lẽ là hôm nay, có lẽ là ngày mai, nhưng nếu mỗi ngày sau