⬅ Trước Tiếp ➡

chủ, chủ nhân của tớ.." Giọng của Tô Ức Thu càng ngày càng nhỏ, nhưng họ đang trong phòng học không một bóng người, không ai có khả năng nghe lầm, cũng không ai không nghe thấy.
Cục phấn trong tay Chung Khải bỗng bị gãy làm đôi.
Không gian hết sức yên tĩnh.
Tô Ức Thu không dám nhìn phản ứng của anh, khi nói ra những lời này, cô có cảm giác mặt của mình đã nóng đến mức sắp bốc khói.
Không gian vẫn yên lặng.
Sau đó, tiếng sàn sạt của phấn viết cọ lên mặt bảng lại vang lên, cùng với câu nói có ý vị khác của Chung Khải "Cầu xin người khác mà lại có thái độ như vậy sao?" Vốn dĩ hai chân của Tô Ức Thu đã mềm nhũn, cô chỉ biết Chung Khải không bỏ đi, có lẽ, anh hiểu cô đang nói đến cái gì, hơn nữa anh cũng không trực tiếp từ chối cô.
Tô Ức Thu trực tiếp quỳ xuống, người trên ép sát xuống đất, cái trán dán lên sàn nhà.
"Cầu xin ngài trở thành chủ nhân của em." Cô nói.
Chung Khải hơi suy tư "Mèo nhỏ không ngoan?
Người xin kết bạn với tôi là cậu?" "Vâng." Tô Ức Thu đã bước qua được bước gian nan nhất, lúc này cả giọng nói lẫn ngữ điệu đều tự nhiên hơn "Thực xin lỗi, tớ chỉ muốn xác nhận." Chung Khải lại im lặng không nói.
Tô Ức Thu cũng không dám đứng lên, cô nằm rạp trên mặt đất.
Cảm giác xấu hổ quẫn bách khi phải chờ đợi người khác tuyên án cho mình khiến cơ thể ti tiện của cô cực kỳ phấn khởi.
Trong lúc yên lặng chờ đợi, dục vọng trong lòng cô như hóa thành vật thật có thể chuyển động, chúng tụ tập ở mỗi một điểm mẫn cảm trên cơ thể cô.
Tô Ức Thu cảm thấy đầu vú của mình đã đứng lên, cứng rắn cọ cọ vào lớp áo trong.
Hạ thể co rút từng đợt, chất lỏng ướt nóng lại bị phun ra, vùng sẫm màu ướt át trên quần lót càng lúc càng lớn.
Chung Khải thậm chí còn chưa chạm vào cô chút nào, mà cô đã tự tiện động dục ở đây.
Nhận thức này khiến nội tâm Tô Ức Thu vừa dày vò vừa hưởng thụ, thời gian dường như trở nên thật dài lại rất ngắn.
Rốt cuộc Chung Khải cũng vẽ xong nét bút cuối cùng, anh cố ý ném cục phấn lên người Tô Ức Thu, nhìn cơ thể cô run rẩy.
Sau đó, Chung Khải dựa vào cái bàn, nâng một chân lên, dẫm lên đầu Tô Ức Thu, nghe hô hấp dần trở nên thô nặng của cô nàng này.
Chân Chung Khải khẽ đưa, đầu của Tô Ức Thu cũng thuận theo nghiêng sang một bên.
Nửa bên mặt dán vào sàn nhà lạnh lẽo trong phòng học, nửa bên mặt bị anh đạp dưới chân.
Bàn tay đặt trên mặt đất của Tô Ức Thu bất lực nhúc nhích một chút, sợi tóc tán loạn, vải áo đồng phục mỏng manh hưởng ứng lực hút của trái đất mà trùng xuống, phác họa vòng eo thon gọn.
Quỳ trong tư thế này, cho dù Tô Ức Thu mặc quần đồng phục rộng thùng thình, Chung Khải cũng có thể nhìn rõ ràng hình dạng bờ mông của cô.
Anh thưởng thức trong chốc lát, âm thầm thừa nhận có lẽ mình đã nhìn lầm, có khả năng dáng người của cây đậu giá trước mắt anh cũng không tồi.
"Để tôi suy xét một chút." Chung Khải nhấc chân lên, ngồi xổm xuống, bóp cằm Tô Ức Thu, nâng mặt cô lên.
Tô Ức Thu rũ mắt, khóe mắt có hơi ươn ướt, nửa đôi môi bị anh ấn lõm xuống.
Chung Khải quay mặt Tô Ức Thu sang trái rồi lại sáng phải, ánh mắt anh như đang đánh giá xem con chó hoang này có đáng để anh nhận nuôi


⬅ Trước Tiếp ➡