⬅ Trước Tiếp ➡
“Húc Đông, cháu tới vừa đúng lúc, không biết con nhóc này chịu oan ức gì mà hỏi nó không nói, cũng không ra ngoài ăn cơm, chỉ một mình trốn trong phòng Xưa nay nó nghe lời bác nhất, cháu mua từ từ khuyên nhủ nó đi.”
“Bác gái, bác kêu Đại Nha bưng bát cơm qua đây trước đi, để cháu khuyên em ấy.” Giọng điệu của anh ta rất chắc chắn, như thể vô cùng nắm chắc việc mình có thể thu phục Lý Thanh Lê đang buồn bực vậy.
“Được được, Đại Nha nghe thấy chưa, mau đi bưng bát cơm tới đây Húc Đông chắc cũng chưa ăn đâu nhỉ, Đại Nha cũng bưng một bát cho anh Vương của cháu đi, thịt kho tàu, tai heo muối, trứng rán, gắp nhiều thêm một ít ”
Vương Húc Đông đáp với vẻ ngại ngùng “Bác gái, cháu không yên tâm Lê Tử nên mới tới đây, bên ký túc xá thanh niên trí thức đã nấu cơm rồi ạ…”
“Rầm” một tiếng, cửa gỗ từ bên trong mở ra dộng mạnh vào tường, khiến một mảng bụi tường rơi lả tả xuống đất.
Bà Điêu và Vương Húc Đông đứng ở cửa đều giật bắn mình.
“Tiểu Lục, con làm mẹ sợ chết mất ” Bà Điêu vỗ ngực mình.
Vẻ mặt của Lý Thanh Lê lạnh lùng, kêu Lý Đại Nha đang thò đầu ra nhìn từ cửa phòng bếp “Không cho phép bưng cơm cho người ngoài Lương thực nhà tôi mang cho heo ăn cũng không cho Vương Húc Đông anh ”
Nụ cười trên mặt Vương Húc Đông có hơi không giữ nổi được nữa.
Bà Điêu bối rối, con gái mình sao thế này?
Phải biết rằng ngày thường con gái mình cũng thích Vương Húc Đông, đương nhiên Vương Húc Đông cũng đối xử tốt với con gái mình, hai người chưa nói rõ nhưng chỉ thiếu mỗi nước chọc thủng tầng giấy trên cửa sổ đó nữa thôi. Bà Điêu cũng đã coi Vương Húc Đông thành một nửa con rể, bằng không cũng sẽ không hầu hạ người ta ăn ngon uống ngon ngay khi người ta vừa mới tới cửa.
Theo quan điểm của bà Điêu, con gái mình chính là tiên nữ từ trên trời rơi xuống, đầu tiên là làn da trắng nõn mềm mại đó đứng đầu đội sản xuất thậm chí là toàn bộ công xã, cũng may khi còn trẻ mẹ cô lớn lên cũng trắng trẻo, về phần người khác ghen tị con gái bà ta lớn lên trắng là do lười làm, không ra ruộng làm việc, nhưng bà ta chắc chắn sẽ không thừa nhận
Bà ta cảm thấy con gái mình trắng như vậy, dung mạo lại đẹp giống như mình, nhìn vào đúng là có phúc tướng, mông to lại là người dễ sinh đẻ, còn học đến cấp ba, bên trên còn có năm anh trai giúp đỡ, phối với một thanh niên trí thức về quê, có một đống anh ta một anh chị em, cuộc sống trong nhà cũng chẳng ra làm sao như anh ta, người chịu thiệt chắc chắn chính là con gái mình.
Nếu không phải tiểu tử Vương Húc Đông này lớn lên có tinh thần, tay chân chịu khó, biết ăn nói lại biết lo liệu việc tương lai, thêm nữa tình sâu với con gái mình cũng bền vững, con gái mình lại đòi sống đòi chết làm ầm ĩ lên thì bà Điêu cũng chẳng đồng ý đâu
Nhưng chính vì con gái đợt trước còn đòi sống đòi chết nói không phải Vương Húc Đông thì không được, đến hôm nay thái độ lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ, không những không cho người ta sắc mặt tốt mà còn mắng người ta không bằng heo? Suy nghĩ của bà Điêu không khỏi xoáy vào chỗ sâu xa, gương mặt của mẹ ruột vốn như gió nhẹ ấm áp trong nháy mắt đã biến thành bản mặt lạnh lùng vô tình.
“Đúng Không cho cậu ta ăn ”
Vương Húc Đông “?”
Lý Thanh Lê “?”
Đám người đi ra khỏi nhà chính “?”
Bị hai mươi đôi mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào chắc chắn không phải là trải nghiệm tốt đẹp gì, Vương Húc Đồng cường gượng, đi tới nắm cánh tay Lý Thanh Lê “Lê Tử, lời nói đùa này của em…”
⬅ Trước Tiếp ➡