⬅ Trước Tiếp ➡
Bỏ đi, bọn họ không tin thì không tin, đợi anh năm về kết đối tượng với Tô Nhân thì bọn họ sẽ tin thôi. Trước lúc đó gánh nặng thúc giục người nhà, thay đổi vận mệnh của nhà họ Lý sẽ rơi lên vai Lý Thanh Lê cô
Quả nhiên năng lực càng lớn thì trọng trách càng lớn
Lý Thanh Lê đi sang phòng bên cạnh của hai vợ chồng bà Điêu nằm xuống, trong đầu cố gắng hồi tưởng lại quỹ đạo sinh mệnh và kết cục của cha mẹ, các anh chị trong tiểu thuyết, còn có chuyện trọng đại mà trong tiểu thuyết viết đều phải cầm bút ghi lại, bằng không cô sợ đầu óc bị tác giả viết một chữ “ngu” này của mình đến ngày mai là quên sạch hết.
Cuộc đời của ông Lý thì cô nhớ một nửa, sau đó… không còn sau đó nữa, một giấc này cô ngủ rất ngon, ngay cả bản thân vừa thất tình cũng quên mất.
Buổi chiều hiển nhiên Lý Thanh Lê không đi làm, người nhà họ Lý vội về đến nhà trước khi mặt trời hoàn toàn xuống núi.
Màn đêm phủ xuống, trên bàn khách nhà họ Lý bày mâm cơm, thắp đèn dầu, cả gia đình lớn quây quần dưới ánh đèn mờ ảo ăn cơm tối.
Đèn dầu ăn dầu, bà Điêu thúc giục với vẻ mất kiên nhẫn giống như thường ngày “Lý Nhị Nha, cháu ăn cơm hay là nếm cơm thế? Mau nuốt cho bà ”
“Lý Nhị Bảo, kiếp trước có phải cháu là quỷ chết đói đầu thai không, hai bát cháo còn muốn ăn thêm, cháu dứt khoát nấu luôn bà già này làm món ăn cho cháu đi…”
Đám người nhà họ Lý đã sớm quen với cái miệng này của bà Điêu, ăn thức ăn, uống cháo với tinh thần gần như là bình tĩnh dưới đòn tấn công nước miếng điên cuồng loạn xạ của bà ta.
Cơm tối gần xong, Lý Thanh Lê đặt bát đũa xuống, hắng giọng, đột nhiên bảo “Cha mẹ, các anh các chị, nhân lúc mọi người đều ở đây, con có vài câu muốn nói.”
Lời quát mắng chị tư Lý mau thu dọn bát đũa của bà Điêu nuốt về, quay đầu nói với vẻ mặt ôn hòa “Tiểu Lục, con muốn nói gì? Từ từ nói, chúng ta đều đang nghe đây.”
Đám người cậu cả Lý ngấm ngầm trao đổi ánh mắt Nguy hiểm Em gái/ cô út lại sắp giở trò rồi
Ánh đèn mờ ảo hắt lên gương mặt tròn lại nghiêm túc của Lý Thanh Lê, đôi mắt của cô liếc nhìn mọi người một lượt từ trái sang phải, nói một cách vô cùng nghiêm túc “Cha, mẹ, các anh, các chị, cháu trai, cháu gái, nhà chúng ta cần thay đổi ”
“Cái gì?” Đám người cậu cả Lý đồng thành kêu, chẳng hiểu chuyện gì cả.
“Thay đổi cái gì? Không phải nhà mình đang rất tốt hay sao? Không nói cái khác nhưng nhìn toàn bộ đội sản xuất này có mấy người lớn lên béo hơn em gái chúng ta? Điều này chứng minh cái gì, chứng minh cuộc sống của nhà mình tốt ” Cậu tư Lý mang bộ dáng lười biếng không cho là đúng, hơn nữa còn nói với vẻ hơi tự hào.
Tuy rằng là sự thật nhưng Lý Thanh Lê nghe vào lại thấy rất khó chịụ
Chữ xuyên trên trán của cậu cả Lý lại xuất hiện “Em gái, có phải lại nghe đám thanh niên trí thức đó nói gì rồi phải không? Xem ra việc vẫn không đủ nặng, nhàn rỗi ”
Trương Mỹ Quyên ngồi đối diện xùy một tiếng “Ngược lại em cảm thấy nhà mình cần phải thay đổi, ví dụ như vấn đề làm việc, vấn đề nấu cơm, làm việc nhà, vấn đề ăn cơm…”
Lời phía sau bị bà Điêu liếc mắt chặn lại.
Nhưng trong phòng khách ồn ào, mỗi người một lời, rõ ràng không để tâm đến lời của Lý Thanh Lê.
“Câm miệng hết đi ” Lý Thanh Lê vỗ một cái xuống bàn, vẻ mặt nặng nề “Có lời cũng phải đợi em nói cho xong đã chứ ”
Dưới sự ảnh hưởng từ ánh mắt hung dữ của bà Điêu và tính cách ồn ào ngang ngược của Lý Thanh Lê, đám người nhà họ Lý đều ngậm miệng lại, trong đầu mang theo suy nghĩ khác nhau cùng nhìn về phía cô xem cô có thể nói ra điều gì.
⬅ Trước Tiếp ➡