Nhưng dựa theo trong tiểu thuyết viết, anh ba của cô biết vơ vét tiền nhất, trong cuộc sống bủn xỉn còn chưa tính, mỗi lần anh ta lên huyện đều sẽ tới nhà cậu cả ăn cơm, không những bớt tiền và phiếu lương mà còn có thể có được ít tiền, phiếu lương, thịt thà, điểm tâm từ nhà cậu cả. Bà Điêu biết thì anh ta sẽ giấu ít một chút, không biết đương nhiên đều sẽ rơi hết vào trong túi riêng, điểm tâm ăn chín đều chia cho gia đình riêng của mình, thời gian dài như vậy, anh ta cũng lén lút tích được không ít tiền và phiếu lương.
Lý Thanh Lê vừa nói ra lời này, cậu ba Lý còn chưa kịp phản ứng thì bà Điêu đã gân cổ lên “a” một tiếng, sau đó xông qua tung một trận quyền lên cơ thể chắc chắn của cậu ba Lý “Đồ không có lương tâm nhà mày, cậu cả mày cho mẹ mày đồ mà mày cũng giấu, mày còn là con người không? Sao tao lại nuôi cái đám lương tâm chó gặm, ăn cây táo rào cây sung như tụi mày chứ, hôm nay tao phải đánh chết thằng súc sinh nhà mày ”
Bà Điêu phát hiện ra tối nay không phải cuộc họp gia đình mà nên gọi là đại hội khiến mẹ tức chết mới đúng.
Ông Lý và con trai con dâu nhao nhao đi qua kéo bà Điêu khuyên giải, trong phòng khách nhà họ Lý loạn như nồi cám heo.
Cậu tư Lý lười nhất thấy ba anh trên đầu còn ở đây nên không cố gắng chen vào can ngăn làm gì, kết quả vừa quay đầu qua lại đối diện với ánh mắt ba phần phức tạp, bốn phần đồng cảm, còn có bốn phần một lời khó nói hết của Lý Thanh Lê.
“Em đừng dùng ánh mắt đó nhìn anh, anh em sẽ sợ đó ” Cậu tư Lý dáng người cao lớn ôm chặt cánh tay, theo bản năng lùi về nửa bước.
Lý Thanh Lê nhìn cậu tư Lý rồi lại nhìn chị tư Lý Vương Xảo Lệ, nói “Anh tư, thật ra anh tốt hơn anh hai anh ba, chỉ là quá thích làm biếng, như vậy cũng không được…”
Lời này cậu tư Lý chưa nghe đến một nghìn thì cũng từng nghe đến năm trăm lần rồi, anh ta phất tay lấy lệ “Anh biết rồi anh biết rồi, nhưng em gái à, người khác nói anh cũng thôi đi, chứ hai anh em chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân, em nói anh như vậy anh cũng cảm thấy có hơi không thích hợp.”
Lý Đại Bảo và Lý Đại Nha lén trốn ở một bên xem náo nhiệt trong mắt lóe lên ánh sáng vui khi thấy người gặp họa, cùng đùa bỡn.
“Chú tư nói đúng Cô út, cô chỉ biết nói chú tư lười, nhưng người bên ngoài đều nói cô còn lười hơn chú tư của bọn cháu ”
“Cô út, cô đừng chỉ biết nói khuyết điểm của bọn cháu, bọn cháu phải thay đổi, nhưng cô là trưởng bối của bọn cháu, cô cũng phải thay đổi ”
“Đúng Cô cũng có khuyết điểm ”
Trận đòn giữa bà Điêu và cậu ba Lý đơn phương bị đánh cuối cùng cũng kết thúc, cuối cùng đại kết cục là cậu ba Lý bị đánh cho gương mặt tuấn tú sưng đỏ, bị ép phải giao toàn bộ tiền riêng ra, còn bị khấu trừ lương thực sau này, chị ba Lý thì khóc ngất trong nhà vệ sinh.
Cậu ba Lý bị mẹ ruột mình đánh đến mặt mũi bầm dập, ngọn lửa trong lòng không có chỗ trút ra, lúc này nghe được lời mà anh em Lý Đại Bảo nói, như thể tìm được chỗ trút giận.
Anh ta nắm lấy bàn tay của cậu cả Lý đứng dậy khỏi mặt đất, phủi bụi đất trên người mình rồi nhe răng cười gằn đi về phía Lý Thanh Lê, nghiến răng nghiến lợi nói “Em gái thật đúng là nữ trung hào kiệt, bất chấp mạo hiểm đắc tội với mấy anh trai chị dâu cũng phải chỉ ra khuyết điểm của bọn anh, kêu bọn anh hối cải làm người mới. Bọn anh làm anh chị cũng không thể không bằng em gái ruột đúng không? Em gái, em mau ngồi xuống, anh chị bọn anh cũng sẽ từ từ chỉ chỗ sai cho em, để em sớm ngày trở thành một đồng chí tốt người người khen ngợi.”
Cậu hai Lý và cậu tư Lý lập tức giơ tay hưởng ứng.