⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Thanh Lê dạo một vòng bên ngoài ký túc xá thanh niên trí thức, thấy cửa lớn của ký túc xá nữ đều đã khóa, biết bọn họ đi làm vẫn chưa về nên cô lại đi đến rừng trúc phía tây ký túc xá tìm nơi ngồi.
Mặt trời càng ngày càng chói chang, ve sầu trên cây kêu đến khàn đặc cả giọng, quả nhiên không bao lâu sau, một đám nam nữ từ trong khu ruộng phía tây nam làm việc trở về.
“… Trồng vội gặt vội xong còn thêm vụ thu hoạch mùa thu, cuối thu còn phải trồng lúa mạch cho năm tới, hạt giống cải dầu, đậu tằm, còn có khoai tây, mỗi ngày ăn hai bữa cơm cũng chẳng no nổi, chỗ ở cũng quá kém, lại còn phải tranh chút công điểm đó nữa chứ, đến khi nào mới kết thúc đây, mẹ nó cái cuộc sống này cũng khổ quá rồi ”
“Đồng chí Vương Húc Đông, thái độ này của cậu rất có vấn đề Chúng ta lên núi về quê tiếp nhận sự chỉ bảo từ tầng lớp bần nông và trung nông, lăn một thân bùn đất, luyện ra một trái tim đỏ là để xây dựng tổ quốc, góp một viên gạch cho nước nhà, làm sao có thể nói là vất vả được?”
“Lương Lỗi, cậu không sợ khổ, vậy lần sau đi làm đừng trốn sau đống cỏ hóng gió làm biếng nữa ”
Ngoài trừ Phó Bạch ra thì những người khác đều tiến lên can ngăn, lúc này Hoàng Quảng Linh liếc mắt nhìn thấy Lý Thanh Lê đang cầm mũ rơm quạt gió, giống như chó nhìn thấy bánh bao thịt, đôi mắt lập tức sáng ngời.
“Lê Tử ”
Vương Húc Đông nghe thấy có người gọi Lý Thanh Lê, cũng không thèm giằng co với Lương Lỗi nữa mà kéo phẳng cái áo cũ kỹ toàn là vết bùn của mình, chỉnh lại mái tóc, sau đó co giò chạy như bay về phía Lý Thanh Lê.
“Lê Tử, buổi sáng không gặp được em ở ruộng, cha mẹ em lại không cần em ra ruộng nữa sao, cha mẹ em thật thương em.” Hoàng Quảng Linh có gương mặt tròn chạy tới đầu tiên, nói rồi cô ta sờ bụng, hai mắt nhìn lên người Lý Thanh Lê với vẻ do dự “Lê Tử, mệt cả buổi sáng làm chị đói muốn xỉu mất, trên người em có gì ăn không? Tháng sau cha mẹ chị gửi đồ về cho chị, có hoa quả đồ hộp gì chị đều cho em ăn hết.”
Vương Húc Đông tới chậm một bước, nhếch miệng cười lộ ra một hàm răng trắng tinh, dáng người của anh ta rất cao, lại thêm lớn lên môi hồng răng trắng, đôi mắt sáng trong như nước, lúc cười lên vô cùng rực rỡ “Lê Tử, em tới bao lâu rồi?”
Nói xong rất tự nhiên lấy mũ rơm trên đầu xuống quạt gió cho Lý Thanh Lê, dáng người của Lý Thanh Lê hơi béo, sợ nhất là thời tiết như vậy, cứ hở tí là ra mồ hôi đầy người.
Nhưng điều khiến Vương Húc Đông bất ngờ là Lý Thanh Lê chỉ liếc mắt nhìn anh ta một cái rồi quay đầu nói với Hoàng Quảng Linh “Chị Linh Tử, chúng ta qua bên đó nói chuyện đi.”
Bị Lý Thanh Lê hoàn toàn coi thường, trên mặt Vương Húc Đông không còn nụ cười nữa, các thanh niên trí thức tới sau thấp giọng cười bảo “Đại tiểu thư nhà họ Lý lại nổi nóng rồi sao? Có thể chịu được thứ mà người thường không thể chịu được, Húc Đông, tôi khâm phục cậu ở cái điểm này nhất đấy ”
Hoàng Quảng Linh đi theo Lý Thanh Lê tới một chỗ yên ắng, một đường này Lý Thanh Lê không hề nói một chữ nào cả, lại còn nghiêm mặt, rõ ràng là không giống với bình thường, cô ta kéo tay Lý Thanh Lê, vừa cười vừa hỏi “Sao thế, có phải Vương Húc Đông lại chọc giận em không?”
Lý Thanh Lê và Vương Húc Đông qua lại gần gũi, đây đã là chuyện mà toàn bộ thanh niên trí thức đều biết.
Không ngờ Lý Thanh Lê lại hất tay cô ta ra trước, lùi về sau hai bước kéo dài khoảng cách rồi lạnh lùng hỏi “Hoàng Quảng Linh, tự chị nói xem, em đối xử với chị có tốt không?”
⬅ Trước Tiếp ➡