Đến khi xuống xe bước vào đại sảnh, điện thoại vẫn chưa ngắt, dì nhỏ dặn dò cô đủ thứ chuyện trên đời. Cuối cùng hỏi “Loại người dì dặn con phải cẩn thận, con đã nhớ chưa? Trốn tránh hết sức có thể nhé, ba con cũng đã nói, đánh nhau chửi người xăm hình là những người có khả năng phạm tội cao, hầu hết đều lăn lộn trong xã hội đen ”
Tần Ấu Âm bước đi trong đám đông, thi thoảng ngẩng đầu nhìn những người xa lạ cao lớn xung quanh, thậm chí có chút cảm giác bọn họ đều không cùng loài với hạt đậu nhỏ như cô…
Cô lo lắng nuốt nước bọt, khẽ nói “Con nhớ rồi.”
Hơn nữa còn đặc biệt nhớ kỹ, đến đi ngủ cũng mơ thấy.
“Vậy thì tốt… Bé con, mấy năm nay con đã chịu không ít uỷ khuất, còn khiến trong lòng con có ám ảnh tâm lý.”
Đầu dây bên kia, dì nhỏ thở dài, “Con đừng trách chúng ta.”
Tần Ấu Âm cúi đầu nắm chặt vạt áo, ánh mắt hơi cong “Đều qua cả rồi, sau này con sẽ sống thật tốt.”
Cúp máy, cô dụi khoé mắt.
Nhất định sẽ thật tốt.
Đến một môi trường mới, cô cần thoát khỏi sự rụt rè của quá khứ, trở thành một người năng động và độc lập.
Vậy nên, vấn đề tới rồi đây
Thử thách đầu tiên
Lấy hành lý.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Tần Ấu Âm nhìn xung quanh một lượt, dây băng chuyền của chuyến bay đã chật kín người, với chiều cao có hạn này của cô, đến nhìn cái góc vali còn khó, nếu như chen vào, khẳng định sẽ không có ít con mắt liếc đến.
Mục tiêu vừa đặt ra cho bản thân, lập tức tan tành theo mây khói.
Tần Ấu Âm thê lương thở dài, quyết định vẫn nên chờ đến lúc vãn người.
Cô đứng dựa bên một cây cột vắng vẻ, nhưng chưa tới vài phút, cô đột nhiên mở to mắt, nhìn thấy chiếc vali đen to bị nhấc ra khỏi băng chuyền, bất kể là kích cỡ, vị trí quai nắm, toàn bộ đều giống hệt chiếc của cô.
Người đàn ông vừa nghe điện thoại vừa thản nhiên kéo vali rời đi.
Tần Ấu Âm đổ mồ hôi nhễ nhại, không quan tâm quá nhiều đến thế, mặt mũi thất thần chạy qua bên đó, đi theo sau nhìn thật kỹ. Dưới đáy vali có dán sticker con lợn, xác định không nhầm, chắc chắn là vali của cô.
Cô ngập ngừng kéo lại tay nắm, người đàn ông đang dùng sức nói chuyện điện thoại, hoàn toàn không rảnh để chú ý đến cô, bước chân vội vàng tiến lên.
“Tiên sinh…” Cô khẩn trương mở lời, thấy người kia vẫn một mực phớt lờ, chỉ có thể nỗ lực chạy theo. Đổi một cách khác, giọng nói run lên “Chú ơi, vali này là của cháụ”
Cùng với một người đàn ông xa lạ có vóc dáng cường tráng tranh giành đồ, là điều mà trước kia Tần Ấu Âm còn không dám nghĩ tới.
Nhưng bây giờ, không thể không làm.
Cô kìm nén sự khẩn trương, lại nói “Chú lấy nhầm rồi…”
Ánh mắt người đàn ông chuyển đến thân ảnh của cô, đúng lúc đầu dây bên kia điện thoại ồn ào cực điểm, hắn ta hung hăng cúp máy, giật mạnh lại tay cầm vali. Tay cô gái nhỏ vẫn đang đặt bên trên, đột nhiên bị lực mạnh tác động, loạng choạng suýt ngã.
“Cô dám lén lén lút lút trong sân bay? Có phải lấy trộm đồ từ trong vali của tôi Nói ”
Sắc mặt Tần Ấu Âm tái nhợt không còn một giọt máu “Không phải, đây vốn dĩ là vali của cháu…”
“Cái gì mà của cô ” Người đàn ông mất kiên nhẫn, cao giọng chửi bới, sau đó đẩy Tần Ấu Âm ra.