⬅ Trước Tiếp ➡
Xe bus mà tiểu móng giò ngồi cách cổng trường 300m, đi đến toà nhà nhập học hay là tìm kí túc xá, toàn bộ đều phụ thuộc vào đôi tay và đôi chân yếu ớt của cô.
Nếu như anh ngồi yên, chắc chắn sẽ đắc tội với ý trời.
Cố Thừa Viêm tự đưa ra một lý do chính đáng, nhàn nhạt mở miệng “Dừng xe.”
Đến khi bóng lưng anh biến mất vào đám đông, tài xế và Trần Niên mới phản ứng lại.
Tài xế gãi đầu “Viêm Viêm sao thế?”
Trần Niên ý vị thâm trường “Sao là sao? Trước đó nhìn em gái nhỏ chịu uỷ khuất, không nói hai lời liền ra mặt giúp đỡ. Hiện tại đến chiếc xe sang mấy trăm vạn còn không ngồi, đi mua vé xe bus. Cái này gọi là, chàng thiếu niên của chúng ta động tâm rồi đó.”
Lúc Tần Ấu Âm lên xe, bên cạnh còn thừa một chỗ trống. Cô chọn chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ, hạ mắt xoa nắn các ngón tay đỏ ửng của mình, nóng nực thở hắt ra một hơi.
Khoảng sáng bên cạnh đột nhiên bị che khuất, một thanh âm trong veo hỏi “Xin hỏi, chỗ này có người chưa?”
Cô giật mình nhìn lên, là một khuôn mặt anh tuấn xa lạ đang mỉm cười “Có thể ngồi được không?”
Tần Ấu Âm nhìn trước nhìn sau, rõ ràng còn nhiều chỗ trống như thế…
Cô ôm chặt chiếc balo trong lòng, vừa định mở lời, một giọng nói quen thuộc tới gần, ngữ khí uể oải lại mạnh mẽ vang lên “Có người, không thể ngồi.”
Tần Ấu Âm suýt chút nữa cắn vào lưỡi.
Cố Thừa Viêm từ tốn lật vé xe bus xem, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Tần Ấu Âm, cũng không nhìn nam sinh kia thêm lần nào, quay đầu sang cô “Vừa rồi không phải đã dạy em, gặp lại thì nên chào hỏi sao.”
Tần Ấu Âm thẳng lưng, bất an lí nhí “… Ân, ân nhân…”
Cố Thừa Viêm bị tiếng gọi của cô làm cho ngẩn ngơ, sau đó bật cười, tia đỏ ngầu nơi đáy mắt bất chi bất giác tan biến hoàn toàn.
Thiếu niên anh tuấn thấy vậy thì im lặng rời đi, ngồi ở hàng ghế phía saụ
Xe nổ máy, nhanh chóng rời khỏi sân bay.
Giữa tạp âm ồn ào trên đường đi, Cố Thừa Viêm nhướng mày nhìn sang vành tai ửng hồng của cô gái “Em học Đại Y? Thật trùng hợp, anh cũng vậy.”
Anh đưa tay ra “Khoa thể thao, Cố Thừa Viêm.”
Tần Ấu Âm nhìn xuống bàn tay anh.
Nước da trắng trẻo, ngón tay thon dài, khớp xương cân đối, gân xanh tràn đầy khí mạnh.
Giống như con người của anh, cao lớn dũng mãnh, cuốn hút bức người.
Có thể bao phủ cô quả dễ như trở bàn tay.
Cô dính chặt vào cửa kính xe, cố gắng giữ khoảng cách an toàn với anh, nhưng trong đầu lại có ý niệm nào đó chảy vọt qua dây thần kinh, nói với cô rằng muốn thay đổi bản thân, phải biết cách giao tiếp với người khác.
Tuy rằng ân nhân hay nói bậy, có điều… bộ dạng không giống người xấụ
Qua gần nửa phút, Tần Ấu Âm mới đưa tay lên, cẩn thận chạm vào ngón tay của anh, nhẹ nhàng đáp “Khoa Y, Tần Ấu Âm.”
Trong đầu Cố Thừa Viêm lập tức nhảy ra hình ảnh cô gái nhỏ đang tập trung bắt mạch cho người khác, khoé môi khẽ cong lên, sau đó nghe thấy cô lại bổ sung thêm ba từ
“Chào đàn anh ”
Tai phải Cố Thừa Viêm nhất thời tê dại.
“Em gọi anh là gì?”
Tần Ấu Âm ngập ngừng lặp lại “Đàn… đàn anh ạ.”
Lại còn thêm một chữ “ạ”.
Bỗng dưng có chút tê dại ngứa ngáy uốn lượn trôi dọc sâu vào trong lỗ tai Cố Thừa Viêm.

⬅ Trước Tiếp ➡