Cô bé quàng khăn đỏ đặt chiếc giỏ lên bàn gỗ, căn phòng có vẻ hơi tối vì không có đèn, cô bé cởi chiếc áo choàng đỏ ra, để lộ bộ quần áo rách bên trong đã bị ông Sói làm rách: "Bà ơi, cháu phải làm phiền bà ạ. Bá giúp cháu sửa quần áo một chút được không?"
"À được chứ, Cô bé quàng khăn đỏ ngoan, hãy cởi quần áo ra nào."
Thân thể trắng nõn của cô bé như tỏa sáng, đặc biệt sáng sủa trong căn phòng tối tăm, bà ngoại đẩy kính đọc sách trên mũi lên, cầm quần áo ném vào phòng chứa đồ: "Nhưng ngày mai mới có thể sửa được."
"Được ạ, cảm ơn bà ngoại."
"Bà ngoại, để cháu giúp bà chuẩn bị bữa tối."
Thân trên của Cô bé quàng khăn đỏ trần trụi, hai bầu ngực nhỏ sưng tấy đỏ bừng vốn bị ông Sói ăn sữa, vừa đi vừa dựng lên cao lên không ngừng tưng lên tưng xuống.
Bà ngoại tựa hồ rất đói, dùng sức nuốt khan, ôm lấy cô bé quàng khăn đỏ đi tới: "Cô bé quàng khăn đỏ à, yên tâm đi, giờ bà ngoại muốn chơi một trò chơi với cháu."
"Bà muốn chơi trò gì với cháu vậy ạ?"
Khi đến gần bà ngoại, Cô bé quàng khăn đỏ phát hiện trên người bà có nhiều lông tơ hơn và ngoại hình hoàn toàn khác so với trước đây.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Đúng lúc cô bé đang thắc mắc, Cô bé quàng khăn đỏ nghe thấy bà ngoại nói với cô: "Trò chơi này rất vui. Cô bé quàng khăn đỏ chưa từng chơi trò này bao giờ đâu."
"Thật ạ?"
Cô bé hưng phấn hỏi, đôi mắt tròn xoe sáng lên đầy mong đợi nhìn bà ngoại
"Bà ngoại chúng ta thật sự sẽ chơi trò chơi ạ?"
"Đương nhiên là thật rồi."
Bà ngoại chỉ vào chiếc giường được dọn dẹp gọn gàng ở một bên, nói với Cô bé quàng khăn đỏ: "Cháu hãy cởi quần áo ra và nằm lên giường đi."
"Sau đó dùng tay banh háng con ra nào, để lộ cái lồn dâm nhỏ ở giữa chân cháu. Trò chơi mà bà sắp chơi với Cô bé quàng khăn đỏ tên là dùng cây gậy lớn chọc vào lồn nhỏ xem có vừa không."
Cô gái ngây thơ không hề nghi ngờ trò chơi của bà ngoại, ngoan ngoãn cởi hết quần áo nằm lên giường, cặp đùi trắng nõn mềm mại đặt lên cánh tay của cô bé, dễ dàng banh sang hai bên người.
"Bà ngoại, banh ra như thế này phải không?"
Lúc này cửa sổ được mở ra, ánh trăng mờ ảo chiếu vào, lập tức khiến căn phòng sáng hơn rất nhiều: "Bà ngoại" nhìn Cô bé quàng khăn đỏ đang ngoan ngoãn banh bướm nhỏ nằm ở trên giường, răng nanh vô thức lộ ra.
Quay ngược lại thời gian một chút,
Sau khi Cô bé quàng khăn đỏ rời đi, ông Sói đi đường tắt đến nhà bà ngoại cô bé, trói bà ngoại tội nghiệp trong phòng chứa củi, sau đó mặc quần áo của bà ngoại và biến thành bà sói.
"Ừ ừ đúng rồi. Cô bé quàng khăn đỏ, cháu đúng là một cô bé thông minh."
Trên mặt Bà Sói hiện lên một nụ cười ranh mãnh, bà cúi đầu, vùi mặt thẳng vào giữa hai chân Cô bé quàng khăn đỏ, tách đôi bướm nhỏ béo ngậy ra.
"Nhìn xem, nó hồng và đẹp quá."
Nụ hoa của cô bé nở rộ trước mặt bà sói, những cánh hoa màu hồng hơi run lên do ánh mắt quá mãnh liệt, hột le giống như hạt đậu màu hồng cũng thò ra ngoài.