⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Dĩm
"a~ a a a."
Lông mi của cô khẽ rung lên, đẹp và quyến rũ.
"Hãy nhớ cho tôi rằng tôi mới là người đàn ông của em. Sau này em nhất định phải gọi tôi là chồng. Em không được phép nhắc đến tên Lục Quân trước mặt tôi. Sau này em chỉ có thể gọi tên của tôi."
Lục Sâm bóp cằm cô một cách độc đoán và mạnh mẽ.
Ngón tay lạnh lẽo vuốt ve khuôn mặt cô, cô chỉ có thể nhắm chặt mắt, không dám nói.
"Em không nghe lời phải không? Xem ra tôi đối với em quá tốt rồi. Bây giờ tôi sẽ dùng côn ŧᏂịŧ trừng phạt em, cho em biết ai là người đàn ông của em!"
Tay anh chạm vào bàn chân ngọc của cô, rồi nhấp một cái, sợi xích sắt được nối vào tường đã bị đứt, trên chân cô vẫn còn đeo hai chiếc vòng màu trắng và bạc.
"Bảo bối, em thật sự thiếu thao!"
Lục Sâm ôm eo cô, đặt chân cô lên eo và đặt tay cô lên vai anh.
Cứ mỗi cử động của anh thì côn ŧᏂịŧ khổng lồ ở hạ thể càng tiến sâu vào trong, côn ŧᏂịŧ không có kết cấu không biết bao giờ mới cử động lại khiến cô run hết cả người khi thấy anh bế cô lên như thế này, khi ra khỏi giường, cô không thể không kêu lên và siết chặt cổ anh, vì sợ rằng bản thân có thể ngã xuống.
Cặp đùi rắn chắc của anh lắc lư tới lui, theo tần suất và nhịp điệu bước đi của anh, côn ŧᏂịŧ cũng thô bạo đâm vào trong hành lang ấm áp mềm mại.
"Ah! Đừng! Đừng! a a a"
Mỗi bước chân nâng lên của anh đều khiến cô thở dốc, khi vào sâu nhất cô sẽ lêи đỉиɦ do được kí©ɧ ŧɧí©ɧ cực mạnh.
Giọng điệu nhẹ nhàng quyến rũ, hơi thở hổn hển gợi cảm và tiếng hét hấp dẫn khiến anh vô cùng thoải mái.
Khi dừng lại, Bạch Từ phát hiện bên cạnh phòng ngủ có một phòng tắm riêng, nhìn từ bên ngoài là tấm kính hoàn toàn trong suốt không có vật gì cản trở.
Người đàn ông này quả thực là một tên biếи ŧɦái.
Anh ôm chặt eo cô hết cỡ như ôm búp bê, ngã vào bồn tắm, để cô dang rộng hai đùi trên người mình, trọng tâm đột nhiên hạ xuống, côn ŧᏂịŧ đâm thẳng vào.
"a~ a a a..."
Cô hét lên, hai tay siết chặt cổ anh.
Anh cười khẽ rồi đưa tay sờ vào bụng dưới của cô, tuy rằng so với hôm qua đã ít đi rất nhiều nhưng khi anh lắc nó vẫn còn âm thanh của nước tϊиɧ ɖϊ©h͙, rêи ɾỉ, vô cùng da^ʍ mỹ.
Tim cô run lên, bụng dưới căng trướng khiến cô cảm thấy khó chịu, hơn nữa côn ŧᏂịŧ to lớn nhét vào trong cơ thể cô gần một đêm, cô có thể cảm giác được phía dưới của mình đã sưng tấy từ lâu, thậm chí còn có cả đùi. Nỗi đau xen lẫn niềm vui anh mang lại.
"Tốt lắm, bảo bối, em đã ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của tôi, hiện tại tôi cho phép em bài xuất nó ra."
"Ba~" một tiếng, anh rút côn ŧᏂịŧ của mình ra khỏi tiểu huyệt, côn ŧᏂịŧ màu tím của anh hình như có một cái sừng giống như một nhánh con rồng, rất to, có dính một ít chất nhờn màu trắng sữa, còn có tơ máu đỏ tươi.
Thứ này to lớn và xấu xí như vậy, làm sao lại đi vào trong cơ thể cô được?
Tuy nhiên, rời đi thứ này, thân dưới của cô như mất đi thứ gì đó, lại có cảm giác trống rỗng, chỉ muốn nhét nó lại vào trong vĩnh viễn.
Không có côn ŧᏂịŧ chặn đường, tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong tử ©υиɠ cô ào ào giống như nướ© ŧıểυ, chảy xuống chân và dưới bụng của anh.
⬅ Trước Tiếp ➡