⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Dĩm
Cô chỉ có thể rụt lại hàm răng, côn ŧᏂịŧ tròn dày cắm vào trong miệng, không quan tâm đến nước mắt của cô, anh thô bạo tiến vào, để qυყ đầυ tiến sâu vào cổ họng cô.
Cô đã nhét đến mức không thể nói được gì cả.
Cảm giác ẩm ướt ấm áp giống như lỗ huyệt của cô, sinh lực tột cùng khiến anh lên đến cao trào.
Ầm ầm một tiếng, anh phóng người ra, dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c đặc quánh bắn vào cổ họng cô.
Bạch Từ bị phun đầy miệng, trong miệng cô tràn ngập hỗn hợp nước bọt và tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c.
"Không được nôn! Nuốt vào cho tôi!"
Anh bóp cằm cô, nghiêm nghị nhìn cô chằm chằm: "Bảo bối, chỉ có tôi mới được tiến vào cơ thể em, biết không?"
Dưới sức lực của anh, cô buộc phải nuốt chất lỏng nóng hổi và mặn chát vào.
“Khụ!” Nó khiến cô ho khan.
"Bảo bối, uống có ngon không? Hả?"
Anh dùng hai chân trói cô lại, côn ŧᏂịŧ dính chặt vào bụng dưới của cô một cách vô cớ: "Nói ngon! Nói đi!"
Bạch Từ ngậm chặt miệng, không nói mặc cho tiếng gầm của anh.
"Tốt lắm, em cho rằng tôi không dám đánh em sao? Em dựa vào tôi thích em mà bướng bỉnh, phải không?"
Anh ôm cô nghiêng người, bước ra khỏi phòng tắm, đặt cô lên giường, đặt cô nằm trên mép giường tư thế như một con cɧó ©áϊ, ngược lại, anh đặt cây côn ŧᏂịŧ to lớn vào một bên chân của cô.
"Nói, chồng, đến làm em đi! Nói! Nếu em không nói, tôi sẽ làm em bảy ngày đêm, cho đến khi em chết mới thôi!"
Với mức độ biếи ŧɦái của Lục Sâm, Bạch Từ không nghi ngờ gì về tính xác thực trong lời nói của anh, để xoa dịu anh nhất thời, cô phải nói đi nói lại những điều trái ý mình.
"Chồng.. Hừ... Chồng... Đến làm em.."
Là một nữ thần âm nhạc tao nhã, không nghi ngờ gì là lần đầu tiên nói ra loại lời này, cảm giác vừa kích động vừa xấu hổ tràn ngập trong lòng, có một loại chua xót phức tạp.
"Nói tiếp đi, nói em là đồ dâʍ đãиɠ, cả đời cho tôi thao, còn sinh con cho tôi!"
Bạch Từ rơi nước mắt xuống ga giường: "Em ... em...... chính là một người... a~... dâʍ đãиɠ..."
Vừa chọc vào tiểu huyệt của cô, vừa buộc cô nói những lời đó, anh dùng hai tay véo vào hai vạt mông của cô, lắc lư dữ dội, giống như máy đống cọc, tiếng kêu cót két và lắc lư.
Cuối cùng, Bạch Từ ngất đi vì thể lực không đủ.
Khi cô tỉnh dậy lần nữa thì trời đã tối, hai tay cô bị còng và đôi chân bị xiềng. Cả người bày tư thế hình chữ đại (大) , phô ở trên giường.
Cô không mảnh vải che thân, làn da trắng nõn trên người còn để lại dấu vết bầm tím khắp nơi, chỗ đó sưng tấy đỏ lên, chất nhầy bẩn thỉu cũng không còn nữa, tuy rằng đã rửa sạch, nhưng phái dưới dùng nút rượu phong bế huyệt đạo của cô, bụng dưới vẫn phồng lên cao mang theo tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Cô đau nhức cả người, hai mắt đờ đẫn, toàn thân suy nhược, may mắn là tên biếи ŧɦái kai đi rồi, cô có thể cảm thấy nơi đó trên hạ thể không còn sưng đau nữa, còn có cảm giác mát lạnh, giống như đã được bôi thuốc, ngay cả phần bên trong cùng cũng được bôi một lớp thuốc.
⬅ Trước Tiếp ➡