Editor: Dĩm
Anh theo mắt cá chân của cô chậm rãi sờ lên, hai chân mịn màng lạnh lẽo quả thực ngon lành vô cùng.
Đôi chân thẳng và trắng này không chỉ được dùng để chạm vào mà còn có thể làm nhiều việc, chẳng hạn như tìиɧ ɖu͙© bằng chân.
Bạch Từ thân thể run đến mức lợi hại, cô chưa bao giờ nghĩ tới, Lục Quân vốn luôn thanh tâm quả dục, cùng lắm là nắm tay cô, sẽ không như vậy đột nhiên xâm phạm thân thể cô.
Sự đυ.ng chạm thô ráp và ấm áp từ mắt cá chân từ từ di chuyển lên, cuối cùng khi nó gần đến đùi, cơ thể cô có một cảm giác không quen thuộc.
Loại cảm giác này cô chưa từng có, dưới người cô dường như có chất lỏng nào đó tiết ra, cô không biết, cô không thể khống chế được cảm giác kỳ lạ này.
"Không, đừng, đợi một chút,"
"Dừng lại, dừng lại, đừng."
Lục Sâm không đáp lại, mà tiếp tục sờ soạng hai chân của cô, dần dần đến gần giữa đùi cô.
"Lục Quân, em còn chưa chuẩn bị xong, anh chờ một chút."
Bạch Từ không biết, mỗi lần cô ấy gọi Lục Quân, là đang kɧıêυ ҡɧí©ɧ điểm mấu chốt của anh, càng gia tăng yếu tố bạo lực trong trái tim anh.
Lục Sâm càng lúc càng trở nên đáng sợ, bốn ngón tay khống chế chắc chắn khu vực ẩn hiện giữa hai đùi cô, ngón tay cái của anh lướt trên tiểu huyệt, không ngừng mò mẫm khu vực này.
Bạch Từ sợ hãi lùi lại một bước, ngã xuống giường.
Cô nhìn anh với vẻ cảnh giác, ôm chặt lấy chân mình rồi nhéo rất chặt.
"Bảo bối dâʍ đãиɠ, em trốn cái gì? Muốn chết à?"
Những yếu tố bạo lực của Lục Sâm hoàn toàn do Bạch Từ kí©ɧ ŧɧí©ɧ, đôi mắt chim ưng rất bí ẩn và đáng sợ, chúng không hề hiền lành, tốt bụng chút nào.
Bạch Từ sợ hãi run lên, giọng nói hoàn toàn thay đổi, hoàn toàn không phải là giọng nói thanh tú dịu dàng trước kia mà là tức giận.
Không, cô nghĩ rằng có điều gì đó không ổn với anh bây giờ.
Anh cần bình tĩnh lại, nếu cô tiếp tục ở lại đây, nhất định sẽ khiến tâm trạng của anh trở nên tồi tệ hơn.
Trong khi anh khẽ cúi đầu, cô đã nhảy khỏi giường và định chạy về phía cửa.
Lục Sâm nghiến răng, bảo bối, em dám chạy? Em nghĩ rằng em có thể chạy trốn?
Hôm nay, cô là của anh, anh muốn cô mãi mãi ở bên cạnh anh, ngày nào cũng làm cô, ngày nào cũng liếʍ côn ŧᏂịŧ của anh, cho anh uống mật dịch và để anh dụ dỗ cô suốt ngày!
Lục Sâm vội vàng đứng lên, xoay người lại, thấy cô sắp sửa chạy trốn, cả người anh rơi vào bóng tối.
Bạch Từ vừa vươn tay nắm cửa, chuẩn bị mở cửa.
Nhưng dù sao cô cũng thấy nó không thể mở được.
Tim cô đập dữ dội, đập cửa điên cuồng.
"Bảo bối, em chạy cái gì? Hả?"
Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, sau đó vòng eo gầy yếu của cô bị một đôi tay nóng bỏng kìm lại.
Thân nhiệt nóng bỏng sau lưng áp vào lưng khiến cô rùng mình, vừa sợ sự thô lỗ của anh vừa có chút ham muốn.
Có lẽ chỉ cần trao thân cô cho anh thì tốt biết mấy, dù sao anh cũng là người đàn ông mà cô muốn ở bên nhau trọn đời, sớm muộn gì cũng sẽ ở bên nhau.
Nhưng sự thật không như cô nghĩ, Lục Sâm bế cô lên, nặng nề ngã xuống giường.
Bạch Từ chưa kịp giải tỏa nhờ đà lớn thì một thân hình to lớn đã đè thẳng lên khiến cô không thể vùng vẫy.
Ngực cô kịch liệt lên xuống, hai cặp tuyết nhũ run lên bần bật.