Editor: Dĩm
Bạch Từ nằm an tĩnh, Lục Sâm tinh tế dùng tay miêu tả khuôn mặt cô.
Sau đó anh đưa tay từ từ di chuyển đến xương quai xanh, vuốt ve một cách tinh tế, như muốn chà đạp từng nơi trên cơ thể cô, công bố quyền sở hữu của anh.
Anh từng bước cởi từng chiếc cúc áo sơ mi trắng của cô, làn da trắng nõn như ngọc bích, mềm mại đến mức chảy ra nước, ngay cả khi không cởϊ qυầи áo, đường cong phác họa bởi chiếc áo sơ mi bó sát cũng có thể khiến người ta nuốt nước miếng.
Anh cởϊ áσ sơ mi của cô, để lộ chiếc áσ ɭóŧ màu đen, nhìn chằm chằm vào khe hở, rồi nhìn bầu ngực trắng như tuyết, không khỏi nghĩ đến điều gì đó, nếu dùng thứ này để kẹp côn ŧᏂịŧ của anh thì có phải là rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ không .
Anh nhấc người cô lên, dùng tay sờ vào chiếc khóa sau lưng, từ từ cởi cúc ra, anh tùy ý ném chiếc áσ ɭóŧ bằng ren đen xuống dưới giường.
Sau khi xoa nắn cặρ √υ" to mơ ước, một tay anh cũng không cầm được, bắt đầu xoa nắn, cuồng bạo.
Cặp ngực trắng như sữa, núʍ ѵú đỏ hồng, trông cực kỳ da^ʍ mỹ.
Lục Sâm ôm cô trước ngực, dùng một tay xoa nắn, dùng tay kia siết chặt eo cô sao cho thân thể cô vừa vặn với anh.
Mặt anh nghiêng về phía trước ngực còn lại của cô, cùi đầu, hút tất cả mùi sữa của bầu ngực cô, và nhắm mắt lại.
Ngay lập tức, anh há miệng ngậm lấy đầṳ ѵú hồng hào, như đang nếm một chiếc bánh ngọt ngon lành, trong miệng có tiếng kêu chít chít.
Nhưng điều này không thể thỏa mãn mong muốn của anh.
Vυ" thật sự rất ngon, nhưng sẽ thật tuyệt nếu sữa có thể được hút ra.
Anh dùng mu bàn tay xoa mặt cô, bảo bối, tôi sắp làm em rồi, bắn hết vào em, bắn hết cả người, để cho tử ©υиɠ của em chứa đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của tôi, làm cho em có thai, cho tôi bú sữa.
Anh chơi đủ cặρ √υ", ban đầu vốn đã trắng mịn vừa ẩm ướt lại trở nên sưng đỏ, vô cùng da^ʍ mỹ.
"Bảo bối, tôi sắp bắt đầu."
Anh cởi váy cô, lộ ra chiếc qυầи ɭóŧ màu hồng.
Lục Sâm bật cười thành tiếng, bảo bối của anh, mặc nội y màu hồng như vậy, là cố ý quyến rũ anh sao?
Nhưng nếu cô thích thì ngày mai anh sẽ gửi cho ai đó hàng trăm chiếc qυầи ɭóŧ này, để cô mặc cho anh xem hàng ngày với cặp mông trần, mỗi ngày đều không trùng lặp.
Tay anh kề sát nơi riêng tư thầm kín nhất của cô, vừa chạm vào đã ướt hết cả rồi.
Anh thô bạo cởϊ qυầи lót của cô, cuối cùng cũng để hoa huyệt, anh dùng ngón trỏ cào bên ngoài, cạo sạch một vệt nước lớn dính.
Mặt anh hướng về lỗ hoa của cô, như thể anh đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp.
Cư nhiên lại là Bạch Hổ, anh âm thầm nghĩ.
Cô hiện tại hoàn toàn không mảnh vải che thân hiện ra trước mặt anh, làn da trắng như tuyết, dáng người cân đối, eo thon, bộ ngực đầy đặn ngọt ngào cùng mái tóc đen nhánh như thác nước, một vài sợi tóc tán loạn trải trên giường, như một bông hoa đang nở.
Hoa huyệt của cô không có bị một rừng rậm đen che lấp, vùng mu trắng hồng giống như một đóa hoa vô ưu, thỉnh thoảng lại phun ra một ít mật dịch trắng nhờn.
Giờ phút này, cô giống như một đóa hoa bị người khác tóm lấy, có thể tùy ý để Lục Sâm anh xử lý.
Lục Sâm thỏa mãn nhìn mọi thứ trước mắt, trong mắt hiện lên sự hoang tưởng cùng si mê.
Anh muốn làm cô đến chết đi sống lại, ai kêu cô câu dẫn anh, câu đến tâm ngứa ngáy, anh đã nghĩ đến cô suốt hai năm qua.