Đôi mắt Cố Khấu dưới một lớp nước mắt khẽ chớp, do dự một chút, chậm rãi gọi ra cái tên đó, "Cố Chính Tắc .."
Anh muốn hoa vì anh mà nở.
Rốt cuộc Cố Chính Tắc cũng không thể suy nghĩ được gì khác, cô gái nhỏ nằm dưới cơ thể anh, trên tay còn ghim kim truyền dịch, đầu đuôi rõ ràng là không thể giãy giụa được, càng giúp anh dễ dàng bày bố, càng làm cho lòng người đau xót.
Anh thúc từng cái vào nơi đã sớm ướt lầy lội giữa hai chân cô, giằng ra một tay đưa vào trong áo ngủ vuốt ve hai con thỏ trắng nhỏ, thưởng thức vẻ mặt động tình của cô, hai con thỏ mặc sức thay đổi hình dạng dưới bàn tay của anh.
Khóe mắt cô ửng hồng, nhỏ giọng rên rỉ dưới thân của anh, "Uhm.. A~a..Chậm một chút..
Ghế sô pha không chắc chắn, bị từng hồi chấn động ép cho run lắc.
Cố Khấu biết hôm nay Cố Chính Tắc đã cố tình tiết chế lại nhưng cô vẫn không chịu nổi, cao trào rất nhiều lần, cuối cùng tiếng thở dốc mang theo tiếng nức nở, "Cố tiên.., Cố Chính Tắc.. Uhm a..ưm..Em không được..Người ta còn chưa khỏe lại mà, tay em đau, ..uhm.. ghế nhà em sắp gãy rồi.. Anh dừng lại..
Không biết là do cái gì chọc trúng huyệt cười của ngọn núi băng ngàn năm này, Cố Chính Tắc đột nhiên nở nụ cười, cúi người xuống hôn cô mấy cái, giải quyết chiến trường tạm bợ này một cách qua loa, xong lại ôm Cố Khấu đang mềm như cục bông đợi vài phút, bình truyền dịch hết rồi, anh bế người lên đi tắm rửa.
Chân Cố Khấu nhũn ra, mặc anh tắm xong lau khô người cho cô, bọc thành một cái bánh bao lớn đặt ở trên bệ cửa sổ, nhét một quả táo vào trong tay cô, có thể là để cô vừa ăn trái cây vừa thưởng thức cảnh tuyết còn sót lại ở bên ngoài.
Thưởng thức thì cô chưa kịp nhưng đã nghe được tiếng máy hút mùi trong bếp, sợ anh châm lửa phòng bếp của mình nên trong lòng cô không yên, lần mò đi ra ngoài, "Anh đang làm gì vậy?"
Cố Chính Tắc miệng ngậm thuốc tay chặt sườn, "Nấu canh." Nói xong "phanh" một tiếng xuống cái thớt.
Đúng là "chặt" chứ không phải là "cắt", nếu không biết sẽ cho rằng anh đang phanh thây.
Cố Khấu đứng yên bất động, cô không thể kêu anh đem thịt sườn mua ngoài chợ về giờ đem ngược ra cho người ta cắt, chỉ có thể dùng những câu nói không có tính liên quan nào: "Rất ồn đó."
Cố Chính Tắc "à" một tiếng, dứt khoát ném toàn bộ chỗ sườn vào trong nồi
Cố Khấu: ".."
Cố tổng: Còn không phải nấu canh sao?
Cố Chính Tắc thấy Cố Khấu bước vào thì dụi đầu thuốc vào gạt tàn, nói: "Sao vậy em?"
Hôm nay tâm tình của anh tốt vậy ngay cả thuốc lá cũng không hút.
Cố Khấu thụ sủng nhược kinh, "Một mình em đợi thì chán lắm."
Cửa sổ phòng bếp hơi hé ra, Cố Chính Tắc ra lệnh: "Quay về khoác thêm áo vào."
Cố Khấu rề mò quay trở lại phòng ngủ khoác áo lông dày vào, sau đó quay lại phòng bếp tiếp tục chiêm ngưỡng màn nấu canh đầy bạo lực của anh.
Di động của Cố Chính Tắc đặt trên kệ bếp, màn hình điện thoại đang sáng lên, thì ra anh cũng không biết nấu cơm, còn phải tra cứu cách làm.