⬅ Trước Tiếp ➡
Vẻ mặt Cố Khấu ngay đơ ra. Cô vẫn luôn chửi thầm Cố Chính Tắc giống như thiếu gia xã hội đen, thì ra còn đen hơn cả xã hội đen. Lúc đó anh bao nhiêu tuổi? Cũng giống như bây giờ gặp chuyện không nao núng sao?
Cố Chính Tắc cắt rau, nhìn cô một cái, "Sợ hả? Không muốn yêu đương với anh nữa sao?"
Ánh mắt anh tràn đầy sự nhu hòa, anh biết được lời vừa nãy của mình đã dọa cô sợ, Cố Khấu đoán rằng nếu bây giờ cô từ chối anh thì anh cũng sẽ không nổi giận.
Cố Khấu không trả lời, chậm rãi bước lại gần anh, từ phía sau ôm lấy eo anh.
Trước giờ hai người chưa từng ôm nhau như vậy, tư thế này có chút mới lạ.
Giọng nói cô lắp bắp, mang theo hơi bệnh, "Đừng, đừng nói 'anh là người như vậy'. Em muốn nói.."
Cố Chính Tắc mang theo ý cười hỏi, "Vậy em có sợ không?"
Cố Khấu trầm tư suy nghĩ một hồi, thành thật trả lời anh, ".. Sợ."
Mỗi lúc cô thành thật luôn có một chút vụng về, đối với tình huống như thế này chắc chắn sẽ không nói dối, ngược lại còn có chút đáng yêu. Cố Chính Tắc kéo cô từ sau lưng vòng ra trước ngực, bóp chặt eo cô, vây người trong lòng ngực, cúi đầu hung hăng hôn mấy cái, lại hôn nhẹ thêm mấy cái nữa, nói, "Có anh ở đây, không có gì phải sợ."
Hô hấp cô rối loạn, bị anh hôn đến không kìm lòng được mà hé miệng tùy ý cho anh tiến quân xâm lược, còn bẽn lẽn vươn đầu lưỡi muốn hôn ngược lại anh, thế nhưng lại phát ra những âm thanh khiêu gợi, "Uhm, biết rồi.. Nóng .. A~ ..Đừng cắn em mà."
Đến cuối cùng giống như đã trêu chọc lên hứng thú của Cố Chính Tắc, bàn tay to của anh vuốt ve sau lưng cô qua lớp áo lông, lúc này cô mới cảm nhận được sự nguy hiểm.
Buổi chiều cô bị anh làm cho hai chân mềm nhũn, bây giờ giữa hai chân vừa tê vừa rát, đành phải nhỏ giọng xin tha: "Cố Chính Tắc .. Cái đó.. Hôm nay em thật sự không được mà .."
Cố Chính Tắc buông cánh môi mềm mại trong miệng ra, đôi mắt đen thâm thúy nhìn cô, cố gắng tìm lời giải đáp, "Em vẫn chưa quen được à?"
Cố Khấu cười khúc khích, "Em sẽ cố gắng tiến bộ."
Cô định dựa vào tường chạy trốn, nào ngờ anh dùng tay chặn lại bên cạnh cô, "Tiến bộ xong mới được đi."
Anh cứ tiến lại gần như vậy, rất có tính áp bức.
Cố Khấu bị anh bích đông thật ra cũng không cách nào thoát được, đành phải nhón chân nhẹ nhàng hôn lên môi anh, gương mặt đỏ bừng nói, "Cố tiên sinh, như vậy được chưa?"
*bích đông: tư thế kabedon trong truyền thuyết á.
Cô không rành mấy chuyện yêu đương như vậy nên một hồi "Cố Chính Tắc" một hồi "Cố tiên sinh", lẫn lộn giữa thân mật và xa cách. Nhưng hôm nay tâm tình của Cố Chính Tắc rất tốt, Cố Khấu nói gì thì anh cũng thấy đáng yêu, lập tức nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng mổ mấy cái mới chịu buông tha cho cô, vừa vỗ mông cô vừa nói, "Đi chơi đi."
Mặc dù xương sườn cắt không ra hình thù gì nhưng nồi nước canh hầm cũng có mùi thơm bay ra, trong phòng bếp nhỏ bốc lên một màn hơi làm mờ kính cửa sổ.
Cố Khấu lách người ra ngoài, dựa trên cửa sổ ngắm cảnh.

⬅ Trước Tiếp ➡