⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay cả lời nói cô cũng không nói nổi, chỉ đành ngẩng đầu uhm a than nhẹ, cả người cố gắng ngậm chặt lấy dương vật vẫn chưa được thỏa mãn của anh, bọc siết từng vòng.
Cố Chính Tắc không có phòng bị nên bị cô làm cho mất khống chế, chỉ kịp rút khỏi cơ thể cô, cọ cọ vài cái trên bắp đùi cô rồi kêu một tiếng, tinh dịch trắng đục bắn ra ngoài.
Không biết Cố Khấu đã giằng co trong những đợt cao trào liên tiếp đó mất bao lâu, cả người mềm như sợi mì, một hồi lâu sau mới có sức bò dậy đi rửa mặt qua loa.
Còn tên Cố Chính Tắc cầm thú này lại quần là áo lượt, giày da chỉnh tề không chút cẩu thả, nhìn cô nhặt cái quần lót hình trái dâu lên mặc vào, anh không nói gì, chỉ rất có ý tứ gật đầu một cái, ý bảo cô nhanh lên, "Tài xế đang ở dưới nhà."
Nhưng mà trên mặt anh lại viết một câu thuyết minh trong phim, "Cô bé con."
Cố Khấu tức giận nói, "Anh đừng có mà xem thường người khác, em rất phụ nữ, em sẽ không mặc loại này một lần nữa đâu."
Lần lăn lộn này đã hơn 9 giờ, Cố Khấu dậy thật sớm nhưng bữa sáng cũng không kịp ăn, dì Khổng đuổi theo cô đưa cho cô một cái túi nhỏ, bên trong là một hộp thức ăn ba tầng và một bình sữa đậu nành nóng, "Đừng bao giờ để bụng đói mà uống thuốc, không tốt cho cơ thể đâu."
Bánh sandwich dì Khổng làm rất ngon, Cố Khấu ăn ngủ ở đoàn phim nên không có yêu cầu cao với bữa ăn, một hơi ăn sạch ba tầng thức ăn của dì Khổng chuẩn bị, cuối cùng mới nhớ tới Cố Chính Tắc, "Anh muốn ăn không?"
Sandwich sữa, trứng gà, khoai lang tím và dâu tây, Cố Chính Tắc đương nhiên sẽ không ăn thứ này.
Cố Khấu cảm thấy vui vẻ mĩ mãn, "Cảm ơn."
Sáng sớm Cố Chính Tắc đã thể hiện rõ nét bản tính của một nhà tư bản, lúc rửa mặt tiện thể đem cô ăn sạch sẽ, lúc ngồi trên xe sẽ tiện tay ký luôn mấy tập văn kiện, lúc Cố Khấu xuống xe thì anh đã nghe xong hai cuộc điện thoại làm ăn.
Cố Khấu nghe xong thì đầu to não phình, xe vừa dừng là cô đã nhảy ngay xuống xe, "Em đi đây!"
Cố Chính Tắc cũng không có mít ướt mè nheo gì, gật nhẹ đầu một cái xem như tạm biệt, tài xế đóng cửa xe rồi nhanh chóng lái đi.
Nhiệt độ trong văn phòng của tổng giám đốc luôn để ổn định là 26 độ, màn cửa được vén lên để lấy ánh sáng, tia sáng hắc xuống sàn đá cẩm thạch tạo ra ánh sáng lạnh lẽo. Trợ lý của Cố Chính Tắc giúp anh cởi áo vest ra rồi cẩn thận đóng cửa đi ra ngoài.
Cố Chính Tắc ngồi xuống ghế dựa, lấy ra môt điếu thuốc, "Thiếu tiền?"
Trương Phồn Vũ ngồi trên bàn đối diện đã đợi rất lâu, tất cả kiên nhẫn đều sắp dùng hết nhưng trên vẻ mặt vẫn treo nụ cười tươi rói, đứng dậy khom lưng đi châm thuốc cho anh, "Tiền thì tất nhiên là càng nhiều càng tốt, không phải chúng ta từ hồi nhỏ vẫn nghĩ như vậy sao?"
Bật lửa trong tay cô bật lên, đưa lại gần đầu thuốc của anh, Cố Chính Tắc quay mặt sang hướng khác, tự móc bật lửa trong túi ra châm thuốc, "Nói chuyện chính."

⬅ Trước Tiếp ➡