⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc ôm chặt lấy người ở trên người mình, đưa tay xuống dưới vỗ về chơi đùa với miệng huyệt bị anh làm cho căng đầy, "Sợ cái gì?"
Xe theo động tác của hai người mà không ngừng run lắc, giọng Cố Khấu nức nở, "Hình như xe sắp hư rồi.. Lỡ bị người khác nhìn thấy thì làm sao giờ.. Nếu như bị người ta chụp lén.. Em sẽ.. Uhm a~.. Em xong đời rồi."
Cố Chính Tắc cười khẽ một tiếng, dùng sức đâm thật mạnh vào chỗ nhạy cảm nhất của cô, người ở trong lòng ngực khẽ ngâm một tiếng, run run xuống dưới, tiếng rên rỉ bị kìm nén lại, cô nghe được giọng nói trầm thấp của anh, "Xong đời cũng tốt, anh nuôi em cả đời."
Cả đời?
Cái từ này xa xôi đến mức Cố Khấu nghĩ cũng không dám nghĩ.
Cố Chính Tắc nhìn cô gái đang ngồi trên người mình, cô cứ ngơ ngác như vậy nhìn anh nửa ngày, một giọt nước mắt đột nhiên trào ra từ khóe mắt 'lộp bộp' rơi xuống trên cánh tay anh, vươn thành rất nhiều giọt nhỏ tỏa ra xung quanh.
Anh vuốt ve gương mặt nhỏ của cô, có chút lo lắng cô vẫn chưa thoát vai ra được, "Ưu Ưu, đã quay phim xong rồi mà."
Cô thút tha thút thít nói, "Em không phải vì Ưu Ưu."
Cố Chính Tắc đành phải vuốt tóc cô an ủi, "Nơi này chỉ có chúng ta."
Tuyết lặng lẽ rơi xuống, xung quanh chỉ có tiếng gió, dưới tán cây bạch dương này chỉ có hai người bọn họ. Cố Khấu ôm chặt lấy anh, hai bờ mông nhỏ bị anh nắm trong tay, dưới thân bị một cây gậy thịt nóng hổi xỏ xuyên ra vào, tay lái cạ vào lưng cô gây đau. Cô cảm thấy cơ thể ngày càng nặng trĩu, chỉ biết rên rỉ cầu xin anh nhanh lên một chút, "Em.. uhm..Em kiệt sức rồi.. Cố Chính Tắc.. Lưng em đau.."
Cố Chính Tắc ôm bọc cô vào lòng ngực rồi bước xuống xe, tiếp tục chiến đấu ở chiến trường ghế sau, đè nặng lên người cô mà vui sướng tràn trề thúc mạnh vào mấy chục cái. Cố Khấu ở dưới cơ thể của anh gần như hít thở không ổn mà khụt khịt vặn vẹo cơ thể mình, hai cẳng chân của cô quặp chặt lấy anh không bỏ, kêu đến mức không còn sức để kêu, dưới thân không ngừng tràn trề nước nôi, trên chiếc ghế da thật bị thấm ướt một mảng.
Cố Chính Tắc thấy vậy nên kéo tay cô xuống tự sờ, "Chảy nhiều nước như vậy. Em không chịu được sao?"
Ánh mắt cô mơ màng, để mặc anh đưa ngón tay của mình thấm ướt nước dịch vào trong miệng, dâm dịch hòa cùng với nước bọt kéo ra sợi chỉ bạc, cô tự mình nuốt xuống, ngoan ngoãn làm cho Cố Chính Tắc vô cùng vừa lòng, "Bé ngoan."
Cô vô thức chảy nước mắt ra, "Anh đừng có xem em là trẻ con mà."
Cố Chính Tắc kéo tay cô xuống dưới, "Cố Khấu là người lớn, em tự mình sờ thử xem."
Anh dẫn dắt ngón tay mềm rũ của cô tìm được viên thịt châu nằm giữa hai bên cánh hoa, từ từ đè ép, "Đây là cái gì? Sao lại cứng như vậy?"
Cô đã cao trào vài lần nê cơ thể vô cùng mẫn cảm, bị chính tay mình sờ như vậy làm cho trước mắt bỗng lóe lên một tia ánh sáng trắng, "Uhm.. Em.. A~.. Em không muốn sờ.."

⬅ Trước Tiếp ➡