⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc thu gọn sạch sẽ cho cô rồi tiếp tục lái xe, Cố Khấu mệt mỏi rã rời làm ổ trên ghế phụ. Cô không có ngủ thật sự mà còn đang mải suy nghĩ xem nên dẫn Cố Mang đến chỗ nào ăn cơm nên hai mắt mở to, thế nhưng bầu trời bên ngoài đã đen kịt, xe đã nhanh chóng tiến vào địa phận thành phố.
Cố Chính Tắc nói: "Đã 10 giờ rồi. Ngày mai lại đi tìm Cố Mang đi."
Đêm Giáng sinh là một dịp để đẩy mạnh tiêu thụ của cả nước nên trên đường phố đông nghịt người, trên người cô không được thoải mái chỉ muốn được về nhà.
Cố Chính Tắc nói: "Đi ăn cơm trước."
Anh đưa cô đi quẹo trái quẹo phải rồi lại quẹo vào trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ. Đường phía trước hẹp nên xe không thể đi vào, chỉ có thể đi bộ. Cố Khấu mệt đến mức không muốn xuống xe, "Em không muốn ăn."
Anh nửa ôm nửa kéo cô ra ngoài, "Không được, từ giữa trưa đến giờ em chưa có ăn cơm."
Cố Khấu xoa mắt, tay cô bị anh lôi kéo đi vào bên trong, "Anh muốn đi đâu vậy?"
Cố Chính Tắc nói: "Tùy tiện tìm chỗ nào ăn một chút."
Nhà hàng này không có bảng hiệu, chỉ có mũi tên hướng dẫn lấp lánh ánh vàng treo ở cửa của tứ hợp viện, ý bảo khách tự đi vào bên trong.
Bên trong không có kiểu thưa thớt như trong tưởng tượng của Cố Khấu, có hai người khách ở dưới gốc cây hòe đang hút thuốc, trên lớp cửa kính xưa cũ của nhà hàng có bám hơi nước, người phục vụ đang bưng một nồi lẩu sôi ùng ục đẩy cửa bước vào bên trong.
Ông chủ bước ra tiếp khách, nhìn thấy Cố Chính Tắc thì nở nụ cười, "Đã mấy năm rồi không tới? Khách cũ lâu năm."
Nhà hàng này là nơi mà Cố Đoan Tĩnh lúc còn sống thích đến ăn nhất nên người ở đây cũng tự nhiên tôn Cố Chính Tắc là khách quen kế nhiệm. Hai người được mời vào bên trong, không bao lâu sau thì phục vụ dọn lên mấy dĩa thức ăn nhẹ và hai cái chén sạch.
Đều là những món ăn mang đậm màu sắc bản địa, không có điểm gì đặc sắc nhưng khẩu vị lại được thiết kế rất tinh tế phong phú, đặc biệt là món cá chiên, Cố Khấu vùi đầu ăn hết nửa chén mì mới ngẩng đầu lên nói: "Rất ngon á."
Sau cùng ông chủ còn dọn lên cho cô một lát bánh kem, bên dưới cái lồng đậy chén là lớp ca cao được dùng làm phần đế, bên trên là kem phô mai mềm đặc như bông được trang trí bằng một nhánh lá cây. Cố Khấu múc một muỗng nhỏ cho vào miệng, chớp chớp mắt rồi nở nụ cười.
Cái bánh kem này làm cho cô nhớ đến lớp tuyết đọng lại trên lá cây bạch dương lúc nãy.
Cố Chính Tắc đương nhiên là không hiểu tâm tư thiếu nữ, nói: "Em cười gì vậy?"
Hai mắt Cố Khấu cười lên cong cong, nói "Giáng Sinh vui vẻ."
Hình ảnh này để lại ấn tượng sâu sắc về đêm Giáng Sinh trong mắt anh.

⬅ Trước Tiếp ➡