⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu bị anh khi dễ như vậy cũng gần ba năm, sớm đã thành thói quen, hừ hừ như muỗi kêu mà 'ưm' một tiếng, ôm lấy bờ vai của anh không nói lời nào, ngay cả hơi thở cũng trở nên nóng bỏng.
Anh vẫn còn chôn trong cơ thể cô, dục vọng nóng bỏng dường như còn chưa tan đi, không nhanh không chậm xoa xoa cho cái bụng nhỏ của cô. Cố Khâu bị anh xoa cho khó chịu, trong cơ thể cô trữ quá nhiều chất dịch nhưng lại bị anh chặn lại, như vậy mà xoa nắn thì thật sự rất đau mà anh cũng không chú ý tới, chỉ là vẻ mặt như đang suy tư gì đó, tinh tế hôn dọc từ môi cô đến đôi mắt, lại từ đôi mắt hôn đến lỗ tai, hôn đến biến dạng gương mặt cô, cuối cùng yêu chiều mà vuốt tóc cô, "Cố Khấu."
Cố Khấu nước mắt lưng tròng, "Hửm?"
"Em có muốn sinh con không?"
Cố Bác Diễn lúc còn nhỏ rất làm phiền người khác, huống chi Cố Chính Tắc là người tính tình lạnh nhạt, anh không thích trẻ con, nhưng nếu như cùng Cố Khấu nuôi nấng một đứa trẻ cũng không đến nỗi nào. Huống chi chuyện kết hôn này là hấp tấp xúc động, còn rất nhiều chuyện chưa có nói ra rõ ràng, cần một buổi trò chuyện thương lượng với nhau.
Cố Khấu rơi nước mắt cả nửa ngày mới ngơ ngác nhìn anh, giống như là bị dọa cho choáng váng.
Đột nhiên Cố Chính Tắc có chút hối hận khi nhắc đến vấn đề này, bởi vì bản thân cô cũng còn là một đứa trẻ do bị ép buộc phải bước chân ra đời từ sớm, nếm chịu vô số khổ cực, còn chưa được vui vẻ thoải mái hưởng thụ một chút niềm vui trong cuộc sống.
Cố Khấu vẫn luôn ngây ngốc, nước mắt đều bị dọa cho chảy ngược vào trong, lắp bắp hỏi: "Qua, qua hai năm nữa rồi nói sau?"
Cố Chính Tắc 'ừm' một tiếng, rồi hôn cô, "Được."
Cố Chính Tắc đã nói là phải làm, ngày hôm sau thật sự đưa Cố Khấu đi mua cua. Vì trên đảo không có người nên anh lái ca nô đưa cô sang đảo lân cận, gió biển thổi cho cả gương mặt cô dính nhớp muối biển và cát sỏi, còn bị phơi nắng cho rát da, Cố Khấu bụm mặt nói: "Anh đừng nhìn em, khẳng định là em rất xấu."
Cố Chính Tắc không hề để ý, kéo cô lên bến tàu rồi ôm trong ngực hôn một cái, sau đó lôi kéo tay cô đi chợ hải sản.
Nói đúng ra thì đây là một khu chợ bán sỉ hải sản của địa phương, hàng hóa được bày biện một cách bừa bãi không giống với trên phóng sự gọn gàng ngăn nắp, có vài thứ nhão dính dính nằm bẹp trên đất chảy tới chảy lui, Cố khấu che mắt lại đi vòng qua, cũng may là Cố Chính Tắc quyết đoán nhanh gọn nên đã nhanh chóng mua một con cua lớn, còn hỏi cô: "Em muốn ăn cái gì?"
Cố Khấu giống như bị mắc chứng sợ hãi lựa chọn, suy nghĩ nửa ngày, "Cái gì cũng được.."
Cố Chính Tắc chọn mua mấy thứ cũng không trả giá, tốc chiến tốc thắng rồi nhanh chóng quay về, tranh thủ lúc nguyên liệu nấu ăn còn tươi ngon mà bỏ vào nồi. Anh nhìn theo thực đơn mà chế biến, suy cho cùng thì sơ chế hải sản cũng không có gì khó khăn, không cần chặt cũng không cần băm, một bàn đồ ăn cũng ra hình ra dạng.

⬅ Trước Tiếp ➡