Thịnh Dư Minh cười cười, nói: "Vỏ rỗng muốn trở mình chắc chắn sẽ để lại dấu vết, tiền chảy vào chảy ra sẽ phải ghi chép lại, phần nổi bên ngoài không có ghi chép nhưng công ty Di Kim này trong vòng một năm sau có thể phát triển lớn đến như vậy? Chỉ cần tra từ bên ngoài là được."
Cố Khấu nghe hiểu rõ ràng, đây là nói Trương Phồn Vũ đã có đụng đến nguồn tiền bất chính ở bên ngoài, có lẽ là tiền rót về từ nước ngoài, nói sơ qua có lẽ vì chuyện này mà cô ấy mới về đây làm ăn nhưng ngay cả Cố Khấu đều biết Di Kim là xí nghiệp dưới danh nghĩa của Cố Thị mà Cố Thị chính xác thì cũng có một phần của Trương Phồn Vũ. Kể từ lần ở nhà hàng lẩu lần trước thì Trương Phồn Vũ và Cố Chính Tắc đã hợp tác với nhau một cách danh chính ngôn thuận, Cố Khấu bồn chồn không yên, hỏi: "Anh muốn làm gì vậy?"
Cố Chính Tắc gửi xong một cái mail, ý bảo Thịnh Dư Minh tiếp tục xem xét, sau đó nói với cô: "Làm cho cô ta cuốn xéo."
Anh có thể án binh bất động nhưng một khi đã ra tay thì một đòn chuẩn xác. Năm đó anh có thể thả cho Trương Trình Hữu chạy đi thì bây giờ cũng không tính toán sẽ cho Trương Phồn Vũ cơ hội trở mình.
Dựa trên kiến thức thương nghiệp hạn hẹp đến đáng thương của Cố Khấu mà đoán thì chuyện này Cố Chính Tắc đã là ngựa quen đường cũ, huống hồ anh làm bất cứ chuyện gì đều luôn là người được lợi lớn nhất. Thế nhưng không biết vì lý do gì cô luôn có một dự cảm không yên về chuyện này, cho nên khi tuần trăng mật kết thúc thì cô ôm eo Cố Chính Tắc không chịu buông tay, "Cố tiên sinh, anh sẽ gọi điện thoại cho em mỗi ngày sao?"
Cô tiếp viên trên máy bay lại gần đưa nước trái cây nên Cố Khấu vội vàng buông tay ra ngồi nghiêm chỉnh, hắng giọng, nghiêm túc nói với Cố Chính Tắc: "Em sẽ phải lập tức lên núi để ghi hình chương trình tạp kỹ, anh nhất định phải làm việc cho tốt, đừng có lúc nào cũng hung dữ với thư ký Lưu. Còn phải chú ý giữ ấm, trời rất lạnh, đừng có uống Americano đá nữa.."
Cô tiếp viên hàng không đặt ly nước trái cây xuống rồi xoay người đi, Cố Chính Tắc lập tức tháo cái kính râm màu xanh xuống, nâng cằm cô lên hôn một hồi, "Em bỏ nghề đi, đừng đi nữa."
Trên máy bay rất ấm áp, gương mặt của Cố Khấu mềm mịn, đôi mắt to tròn long lanh, "Vậy em phải làm gì đây?"
Cố Chính Tắc nói: "Làm Cố phu nhân còn chưa đủ cho em hay sao?"
Cố Khấu biết anh đang chê cô dài dòng thì 'hừ' một tiếng rồi ngậm miệng lại."
Thời gian sau khi vào tổ quay thật sự rất bận, Cố Chính Tắc đưa cô đến thành phố M để bắt đầu quay hình. Máy bay vừa hạ cánh thì Cố Khấu đã bị Vương Thi Giai đến đón cô mắng cho một trận: "Có phải em thiếu thốn vật dụng bảo vệ không vậy? Sao lại phơi đen nhiều như vậy? Nhìn tóc em này, còn muốn ghi hình như thế nào nữa đây? Cố tiên sinh cũng mặc kệ em luôn sao? Bộ em là học sinh tiểu học hả? Được, trước tiên đến spa chăm sóc, để chị gọi người hẹn trước cho em."