⬅ Trước Tiếp ➡
Người dẫn chính nói: "Không phải giữa trưa anh còn dùng sao? Có phải để vào kho hàng rồi không?"
Cố Khấu sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, một tay đẩy anh, một tay nhặt lại chỗ quần áo rơi trên đất, dùng khẩu hình nói: "Mau buông em ra!"
Bên trong cơ thể cô đã run lên, hiển nhiên đã ở thời điểm cuối cùng rồi. Cố Chính Tắc không có ý muốn buông ra, ngược lại dùng tay kéo cô vào trong lòng ngực, bắt đầu cắm vào bên trong mà đưa đẩy với cô, mỗi lần đều hoàn toàn cắm vào, lại rút ra nguyên cây: "Không buông ra được."
Phần đầu của dương vật rất lớn, Cố Khấu trước nay sợ nhất là lúc anh rút ra, cảm giác chua xót đặc biệt khó chịu, mới rút ra như vậy vài cái mà cô đã không biết nên làm cái gì, gấp đến mức đạp lên chân anh, Cố Chính Tắc dường như kêu 'ưm' một tiếng, âm thanh đứt quãng của Cố Khấu đè nén rất thấp, "Đừng, đừng cắm vào.. Bọn họ sắp vào tới.."
Người nam dẫn chính nói: "Chìa khóa của kho hàng đâu? Mau đi tìm đi."
Cố Khấu cắn môi đến mức trắng bệch, giỏ tre treo trên tường lắc lư theo động tác của anh, anh lại đâm vào chỗ sâu nhất của cô, xoay vòng đè ép, cù bận vẫn ung dung trêu ghẹo cô: "Chìa khóa? Lỡ bọn họ tìm được chìa khóa thì làm gì bây giờ?"
Anh nắm lấy xương hông của Cố Khấu đẩy về phía mình, hung hăng cắm vào bên trong, đâm vào chỗ nhạy cảm nhất bên trong của cô. Cao trào đánh úp không kịp chuẩn bị, Cố Khấu còn đang lo lắng trước sau lập tức xụi lơ, huyệt nhỏ siết chặt lấy anh mà run rẩy.
Khoái cảm không ngừng cuộn lên từ trong xương tủy, dương vật bị kích thích phát run, anh không thể khống chế được nữa mà thúc manh quy đầu vào bên trong, tinh dịch đặc sệt nóng bỏng phóng thích bên trong cơ thể cô.
Cố Khấu không chịu nổi cao trào liên tiếp như vậy, hơn nữa cô mới bị anh bắn xong nên cơ thể còn run rẩy, ngay cả ngón chân cũng quắn quéo lại, dựa hoàn toàn vào người anh mới không bị ngã xuống dưới, đôi môi đỏ thắm hơi sưng, bị anh cắn một ngụm. Cô còn trong dư vị cao trào nên không thể phản kháng, chỉ có thể 'ưm ưm' nhưng đều bị anh nuốt hết vào bụng, lúc này Cố Chính Tắc mới hài lòng kéo tay cô sờ lên bàn: "Được rồi, chìa khóa ở đây."
Ánh mắt cô không có tiêu cự, qua một hồi lâu mới hiểu ra được, không biết chảy nước mắt lúc nào, cô muốn đấm một cái lên vai anh, nhưng đều bị anh nắm tay kéo lại. Cô chỉ có thể rầu rĩ nói thầm, "Người xấu."
Cố Chính Tắc là trong nhất thời này lòng tham nên mới đi tìm cô, nhưng Cố Khấu lại càng quá mức hơn, trong lúc ghi hình chương trình còn chim chuột với anh, đúng là làm tặc mà.
Trong thôn không có chỗ cho Cố Chính Tắc ở nên Cố Khấu càng không dám để vị tôn đại phật này ở lại đây lâu hơn, cũng may là xe của anh đang đợi ở bên ngoài, đêm hôm khuya khoắt cô đưa anh trở về, ngượng ngùng cúi chào nói, "Thư ký Lưu, vất vả cho anh rồi."

⬅ Trước Tiếp ➡