⬅ Trước Tiếp ➡
Cô run rẩy không nói được thành tiếng, bàn tay mò mẫm muốn ngăn tay anh lại: "Không được.. Uhm, a.. Quá, quá nhiều, ba ngón quá nhiều.. Uhm em, em không chịu được nhiều như vậy.."
"Nhỏ giọng một chút." Lúc nói chuyện Cố Chính Tắc như đang thổi hơi vào lỗ tai của cô, làm cô ngứa ngáy không cách nào trốn được, "Cửa không khóa."
Không biết là thật hay giả, Cố Khấu sợ đến mức muốn trốn đi nhưng lại bị ngón tay dài của anh cắm sâu vào thêm chút nữa, đè ngay trúng điểm yếu làm cô run run, giãy giụa lên đỉnh ở trên đùi anh, "Uhm a~.. hum.."
Người ở trong lòng Cố Chính Tắc nhanh chóng ửng đỏ, ngay cả ngón chân nhỏ đang cong lại cũng phải quắp lên, anh vừa lòng nhéo eo cô một cái, nhẹ nhàng nhấn xuống bụng cô, "Được rồi, ngoan. Em đã ăn no chưa?"
Cố Khấu thở hổn hển bắt lấy tay anh, "Buông em ra, em đi khóa cửa.."
Cô khẽ run rẩy, ngay cả giọng nói cũng có hơi run run. Dáng vẻ này của cô làm người ta yêu chết đi được, cố tình ngay lúc cô chuẩn bị bước xuống đất thì anh ôm hai đầu gối của cô vào trong khuỷu tay, giống như muốn dán cả người cô và ngực mình. Cố Chính Tắc hung hăng hôn mấy cái vào sườn mặt của cô,"Muốn chạy đi đâu?"
Cố Khấu sợ anh dùng sức thì vết thương trên vai trái sẽ rách ra lần nữa nên ngọ ngoạy giãy giụa ở trong ngực anh, "Anh buông ra! Uhm!"
Cô còn chưa dứt lời Cố Chính Tắc đã nhanh chóng bịt miệng cô lại bởi vì dì Không đang gõ cửa ở bên ngoài, "Thưa cậu, dâu tây đã rửa xong rồi."
Đầu gối của Cố Khấu còn bị anh ôm trong khuỷu tay nên phần thân dưới lộ hẳn ra bên ngoài, muốn tránh đi lại không được, trong một phút sững sờ thì một tiếng cũng không dám phát ra, chỉ dám dùng sức tách bàn tay đang bịt miệng mình ra, nhỏ giọng 'ưm ưm' gọi bậy ý muốn anh thả cô ra.
Nhưng Cố Chính Tắc hình như bị Iron Man nhập nên lực vô cùng mạnh, chỉ một bàn tay đã làm cho cô không nhúc nhích được, nhỏ giọng uy hiếp cô: "Đừng lộn xộn."
Cố Khấu cũng cảm thấy thân dưới của mình gió luồn qua khe hở, là dịch tiết ra thấm ướt váy, vết nước khẳng định rõ ràng, chạy cũng không chạy thoát. Cô nhanh chóng quẫn khóc: "Làm sao bây giờ?"
Cố Chính Tắc gấp hai chân cô lại: "Trốn kĩ."
Dì Khổng không thấy ai trả lời nên nghĩ rằng trong phòng sách không có ai, thật sự 'cách' một cái đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng thở ra rồi nói: "Thì ra cậu ở đây, sao lại không lên tiếng."
Sô pha đặt ở trước cửa sổ, lưng hướng về phía cửa, phần lưng ghế che một khoảng lớn. Cố Chính Tắc ngoái đầu lại nhìn, "Là xem sách quá chú tâm thôi. Cứ để tạm đâu đi."
Cố Khấu mặt đỏ tai hồng núp trong lòng ngực của Cố Chính Tắc, thở cũng không dám thở mạnh, cô sợ dì Khổng lại gần thấy được thì cô chỉ còn nước tìm lỗ mà trốn thôi.
Cũng may dì Khổng đã quen việc buổi tối Cố Chính Tắc sẽ đọc sách ở trong phòng nên không có nghi ngờ gì khác, đem dâu tây đặt trên bàn sách rồi quay người đi ra ngoài, còn thuận tay đóng cửa lại.

⬅ Trước Tiếp ➡