⬅ Trước Tiếp ➡
Lửa nóng từ dưới thân cháy lan từ vòng eo đến bộ ngực của cô, tay anh cách lớp váy ngủ màu tím hoa cà nắm lấy một bên ngực, dùng sức, phần thịt mềm dưới lớp vải tràn qua kẽ tay của anh, phần thân dưới của anh đã sớm chống thành một cái lều nhỏ, dục vọng che mờ cả giọng nói: "Nghe lời, anh sẽ cho em ngay."
Cố Khấu cắn ngón tay, vành mắt lên men nhưng không chịu nói chuyện càng không chịu ăn. Dâu tây đặt trên môi cô, anh buông ra một bên ngực đã dựng đứng dọc theo vòng eo đi xuống dưới, vuốt ve an ủi giữa hai chân cô. Cố Khấu bị lửa dục thiêu đốt như muốn khóc, lỗ nhỏ bên dưới co thắt từng cái nhưng lại không bắt được thứ gì, cô khó chịu cong eo, "Anh tránh ra."
Cố Chính Tắc ngậm lấy phần cuống dâu đưa lên miệng cô. Bản năng xâm lược của anh lại trào dâng, phần thân dưới của cô bị anh khống chế hoàn toàn, huyệt thịt nhỏ đang mấp máy khát khao được xỏ xuyên qua, cô không biết giờ phút này cô khát cầu một nụ hôn như thế nào. Cố Khấu xụi lơ người ôm lấy cổ anh, mở miệng nghênh đón anh, phần đầu dây tây ướt át được đút vào trong miệng, hương vị thanh ngọt có chút hơi tanh, có như đang ăn một món tráng miệng có mùi vị kỳ quái.
Cố Chính Tắc dành ra một tay đi cởi áo ngủ của mình, chống lên miệng huyệt trơn ướt của cô đảo quanh mài dũa. Lúc phần thân dưới bị xỏ xuyên qua, Cố Khấu 'hưm' một tiếng, giống như không nuốt được trái dâu kia, cơ thể đang bị anh đè trên sô pha từng chút nhộn nhạo lên.
Lúc môi răng của anh tiến vào cô còn chủ động đón hùa hôn người lại, dâu tây bị hai người đảo quanh đã nát thành từng mảnh nhỏ, mùi hoa quả quanh quẩn trong miệng, cô nhỏ giọng nức nở, vừa hôn vừa nói chuyện: "Ưm.. Em.. A~.. Không nuốt xuống được.."
Cố Chính Tắc nở nụ cười xấu xa trêu chọc, "Muốn chết mà."
Anh buông cô ra một chút, Cố Khấu khó khăn nuốt nửa trái dâu xuống rồi lại ôm cổ anh, vần còn nhớ ra cửa chưa khóa, "Đi lên giường.."
Cố Chính Tắc chỉ chờ câu nói này của cô, cũng không rút ra mà đem người ôm vào trong ngực bước đi. Cố Khấu hoảng hốt đến mức hồn bay phách lạc, "Anh cẩn thận một chút!"
Cô ngây ngây ngẩn ngẩn, Cố Chính Tắc nhịn cả đêm cuối cùng không nhịn được nữa, hung hăng đánh một cái lên mông cô, "Đừng nói lời thừa thãi."
Anh vừa bước đi vừa làm, vừa mới bước ra khỏi cửa phòng đã gian ác cắm sâu vào, đâm đến chỗ sâu nhất, Cố Khấu không chịu nổi ưm ưm không người, cẳng chân vòng quanh eo của anh run run cọ xát, kẹp anh chặt đến mức muốn giương cờ trắng đầu hàng, lại bị anh đè lên tường đánh một cái vào mông, "Còn kẹp không nhả?"
Cố Khấu vừa tức vừa khóc, bị ấm ức đến mức hai chân cọ loạn, "Em không có!"

⬅ Trước Tiếp ➡