⬅ Trước Tiếp ➡
Anh nói chuyện thẳng thắn, Cố Khấu 'hừ' một tiếng rồi xoay người tiếp tục chọn đồ. Tay cô vừa mới chạm được vào chiếc đầm chữ A màu xanh lục thì eo đã bị Cố Chính Tắc ôm lấy từ phía sau, dễ dàng kéo cô nằm lên giường, anh đè cô trên chiếc khăn trải giường có thêu hình dây đằng xanh lục hôn một chút, bàn tay vói vào trong áo lông, ấn lên vòng eo mềm mại của cô.
Tối hôm qua Cố Mang qua đây ăn cơm, sau khi ăn xong Cố Khấu đưa em trai trở về trường học, lúc về nhà hơi trễ nên bị Cố Chính Tắc làm cho suýt tắt thở, sáng nay lại làm cho khăn trải giường nhăn nhúm lộn xộn, Cố Khấu không hiểu anh lấy đâu ra tinh lực nhiều như vậy, gấp đến mức đẩy anh ra, "Sao anh lại.."
Quần áo đã bị anh cởi bỏ, cơ thể mềm mịn trắng nõn vùi trong khăn trải giường, bầu ngực tròn trịa, vòng eo mảnh khảnh cùng với vùng lông tơ che đậy mảnh đất thần bí giữa hai chân cô đập vào mắt anh, làm cho người khác run rẩy tay chân. Anh đè lại phần hông đang lộn xộn của cô, cúi người xuống ngậm lấy một bên ngực, cắn mút vào, lại hôn về phía trên, "Anh như thế nào?"
Cố Khấu bị anh cắn đến mức mềm cả người, từ trong cuống họng phát ra một tiếng than nhẹ, "Sao mà anh.. Không dứt..?"
Cố Chính Tắc buông cô ra rồi nằm nghiêng xuống, tay chống đầu như đang suy nghĩ điều gì, nói với cô, "Đây là chuyện thường ngày ở huyện."
Đối với anh là chuyện thường ngày ở huyện nhưng Cố Khấu lại không có tố chất cơ thể tốt như vậy để chơi với anh, đêm qua cô bị anh làm cho xương cốt lung lay, hôm nay cơ thể như muốn lên men, cô ôm cánh tay anh cầu xin: "Cố tiên sinh, em mệt mỏi quá.. Thịnh Dư Minh còn đang chờ chúng ta ăn cơm kìa.."
Kết quả cô lại bị anh lôi kéo tay xuống sờ ở giữa hai chân mình. Hoa môi còn nhắm chặt, đầu ngón tay mềm oặt của cô bị anh ép phải tách mở hai mảnh thịt môi ra, lòng bàn tay tìm được miệng huyệt, vừa nhấn một cái thì bên trong đã chứa đầy chất dịch đã nhanh chóng thấm ra một đầu ngón tay.
Cố Khấu bị chính ngón tay của mình làm cho rên rỉ một tiếng, giọng run run kháng nghị: "Dù sao.. Dù sao em mệt mỏi.. Em không có sức, em không muốn phối hợp với anh!"
Cố Chính Tắc không có dị nghị gì, lật người cô nằm nghiêng, từ phía sau nâng một chân cô lên rồi vắt vào trong khuỷu tay, đâm vào từ đằng sau. Cố Khấu không thích ứng được với tư thế cơ thể này nên chưa được mấy cái đã bị làm cho hoảng sợ, hơi thở dồn dập đưa tay ra phía sau đẩy bụng nhỏ của anh, "Đừng, đừng.. Quá sâu.. A uhm.. Khó chịu lắm.."
Tay cô đang moi cào trên vùng bụng rắn chắc của anh, lửa dục trong người làm cho phần thân dưới càng thêm cứng rắn như sắt, càng thêm thô to, chọc đến chỗ chưa từng chạm qua. Cảm giác đó vừa tê vừa ngứa làm cho Cố Khấu càng không chịu nổi, hai tay đưa về phía sau lần xuống dưới, mang theo tiếng nức nở, "Anh.. Ưm.. Anh ra đi.. Đừng đi vào.."

⬅ Trước Tiếp ➡