⬅ Trước Tiếp ➡
Anh nói rất nhẹ nhàng nhưng Cố Khấu vẫn luôn nhìn anh ngơ ngác. Anh luôn là người rất coi trọng vẻ bề ngoài, Cố Bác Diễn nói ngay lúc Cố Đoan Tĩnh chết anh cũng không chậm trễ chút nào, vừa xong đám tang đã vội kêu nguwofi tới mở họp, anh chưa từng chật vật như vậy bao giờ.
Không biết vì cái gì mà Cố Khấu cảm thấy anh lại khổ sở hơn cô rất nhiều.
Ánh mắt của Cố Khấu mơ hồi, nửa ngày cũng không trả lời anh. Cố Chính Tắc kêu cô một tiếng: "Cố Khấu?"
Cố Khấu chớp chớp mắt, giọng nói rất thấp, ".. Em luyến tiếc."
Cố Chính Tắc cụp mắt im lặng vài giây, hiển nhiên anh đang suy nghĩ làm thế nào để thuyết phục cô.
Cố Khấu gắng gượng người dậy, chịu đựng cảm giác đau run người, nhích lại gần mp giường hôn lên môi anh, "Em muốn sinh con ra.. Đứa con này. Cố Chính Tắc, em vất vả lắm mới làm mẹ được mấy ngày, em thật sự rất luyến tiếc."
Cố Khấu tiếp tục ở lại bệnh viện thêm mấy ngày, nhàm chán đến mức sinh ảo giác, rốt cuộc được bác sĩ Lý cho phép cô mới nôn nóng dọn đồ về nhà.
Không biết là ai đả thông tư thưởng cho Cố Mang mà cậu không còn giận dỗi Cố Chính Tắc nữa, chỉ kiên định nói Cố Khấu là cô gái ngốc, cố chấp làm chuyện khác người để làm gì, bây giờ còn mang mang theo vết thương mà sinh con.
Cậu vẫn không mấy vui vẻ, lúc không có mặt Cố Chính Tắc cậu mới hòa hoãn đôi chút.
Ở trong phòng ngủ, Cố Khấu đang nằm bò đọc sách, cậu ở bên cạnh làm bài tập, Cố Khấu đọc xong sách rồi kêu em trai mình: "Em trai, qua đây chút."
Cậu cho rằng Cố Khấu muốn uống nước, kết quả Cố Khấu đơn cho cậu một danh sách, "Em giúp chị mua sách, cảm ơn em trai."
Trên danh sách đều là tên sách dành cho thai phụ, từ sách đọc trong lúc mang thai "Bách khoa toàn thư lúc mang thai bản cải tiến", "Bách khoa giáo dục trẻ con của Mỹ" cho đến "mẹ giỏi hơn thầy giỏi".
Cố Mang thiếu chút nữa là mắng người, "Không phải chị đang xem kịch bản thời Đường gì đó sao?"
Cố Khấu chớp mắt đầy vẻ vô tội, "Chị thành ra như vậy rồi còn kịch bản gi nữa? Đã từ chối từ sớm rồi."
Cố Mang thấy chị mình không còn thuốc chữa nữa thì ngày kế đã ôm một chồng sách to đùng trở về. Cố Khấu chọn đầu sách, "Quyển này không đúng, chị muốn mua bản tái bản mới nhất của năm nay. Được rồi, em không cần mua nữa, để chị nhờ Cố Chính Tắc mua."
Cố Mang giận tím người quay đầu bỏ đi, lúc ra cửa vừa hay bắt gặp Cố Chính Tắc vừa mới tan làm về nhà, thư ký Lưu gọi lại: "Em trai tới à? Cố tổng, để tôi lái xe đưa em trai về nhà."
Cố Chính Tắc đồng ý, lại dặn dò thêm: "Chú ý an toàn."
Đã một thời gian rồi Cố Mang không có nói chuyện với anh, lúc chạm mặt đều là mắt nhìn thẳng rồi lập tức chạy mất.
Cố Mang đang tuổi dậy thì, nổi loạn giống như trâu chọi, hoàn toàn xem Cố Chính Tắc như không khí, Cố Khấu sầu não không thôi, hỏi anh: "Giờ làm sao bây giờ?"
Cố Chính Tắc cõng cô từ bàn ăn lên lầu hai, "Anh không biết."

⬅ Trước Tiếp ➡