⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy tháng trước Cố Khấu nôn mất nửa cái mạng, tuy rằng bây giờ không quá buồn nôn nhưng cũng không khác gì mấy lúc trước, cô nói: "Em không muốn ăn cái đó, em muốn ăn hồ lô ngào đường, lẩu bò viên, trà sữa trân châu, còn có món cua xào cà ri anh làm lúc trên đảo nữa."
Cố Chính Tắc đương nhiên sẽ không cho phép cô ăn uống thả cửa, anh đổi những món cô không ăn được ra ngoài, "Đừng có tùy hứng như vậy, cái gì cũng phải ăn."
Cố Khấu đàng phải bày ra vẻ mặt đau khổ ăn trái cây uống sữa bò, cuối cùng đến phiên quả táo thì cô không thể ăn nổi nữa, cẩn thận đưa đến bên miệng cho Cố Chính Tắc, "Cố tiên sinh giúp em với."
Cố Chính Tắc không thích ăn táo nhất, đương nhiên không chịu phối hợp với cô.
Cố Khẩu cảm thấy bản thân mình vô cùng đáng thương, mỗi ngày đều phải ăn mấy thứ phiền phức này, mà anh lại có thể không thích thì không ăn. Cô không thèm ngồi trên ghế dựa, đứng lên ngồi trên đùi anh, "Cắn một cái thôi cũng được mà!"
Tính tình cô hiện tại không được tốt, Cố Chính Tắc đỡ lưng cho cô rồi để cô tùy ý ngồi, còn anh nhận cuộc điện thoại đã reo cả nửa buổi nãy giờ.
Người bên kia nói: "Cố tổng, giám đốc của dự án khu Tây Nam đã tới rồi." Cố Chính Tắc cho người vào rồi nói tiếp: "Chuẩn bị xe."
Anh cúp điện thoại, nói với Cố Khấu: "Thời tiết không được tốt, em về sớm chút đi."
Cố Khấu tức giận nhét quả táo vào trong miệng, cảm thấy nói chuyện với Cố Chính Tắc ở công ty vô cùng khó khăn, còn không bằng cô đi về nhà.
Cô cau mày cọ cọ mũi chân xuống đất, bởi vì bụng to nên động tác có chút vụng về. Cố Chính Tắc bị cô chọc cười, giữ cô ngồi ngay ngắn trên đầu gối: "Sao vợ anh dễ dỗi như vậy chứ?"
Cố Khấu không trả lời, cô thật sự có chút giận dỗi. Từ lúc mang thai đến nay cảm xúc của cô rất nhạy cảm, thỉnh thoảng quấy rối xong, quay đầu lại đã thấy hối hận.
Cố Chính Tắc như đấm vào bông, kéo cô hướng về phía lưng ghế, dựa sát vào người anh, tay đặt sẵn sau ót của cô mà hôn tới: "Vậy anh về nhà với em."
Cô vụng về đẩy anh ra, "Uhm.. Em không cần anh đi theo! Em còn có, còn có lớp học yoga."
Cả người cô nặng nề, giãy giụa vài cái thì từ bỏ, bị anh hôn đến mức 'uhm' ra tiếng, hơi thở nóng rẫy, miếng táo trong miệng bị nước bọt quấy dậy mùi thơm ngọt lan tỏa khắp miệng, bị anh dùng lưỡi kéo về phía mình rồi nuốt xuống, còn chơi xấu cắn đầu lưỡi của cô, "La lớp có thầy giáo nam đó à? Dáng vẻ lưu manh, em đừng đi nữa. Buổi trưa muốn ăn cái gì? Chúng ta cùng đi mua."
Cô không cảm thấy thầy giáo đẹp trai đó có chút nào lưu manh nhưng lại không có cách nào phản bác lại lời anh, bởi vì Cố Chính Tắc vừa kéo đầu lưỡi của cô mút một cái đã làm cho hô hấp của cô trở nên khó khăn, chỉ đành nhẹ nhàng đẩy cánh tay anh ra, cả nửa ngày mới khôi phục lại tinh thần, "Anh cứ thích khi dễ em.."
Cố Chính Tắc chống trán với cô, thỏa thuê đắc ý: "Em là vợ anh, anh không khi dễ em thì khi dễ ai?"

⬅ Trước Tiếp ➡