⬅ Trước Tiếp ➡
Nhóc còn nhớ ba từng nói với nhóc rằng dì Khổng lớn tuổi rồi nên đừng hù dọa dì nữa, cho nên nhân lúc dì Khổng đi khử trùng cho mấy người bạn búp bê mới thì nhóc lén lấy một thứ trong tủ đựng thuốc. Trong lúc đang mải mê thì bất chợt một âm thanh vang lên phía sau lưng: "Tìm cái gì?"
Ba còn chưa có làm hòa với Cố Bạch mà nhóc cũng không dám lỗ mãng, thành thật khai báo: "Hôm nay mẹ bị té, con đang tìm băng keo cá nhân."
"Hôm nay mẹ nói gì với con?"
"Mẹ nói 'mẹ xin lỗi'."
"Mẹ không có gì phải xin lỗi con. Con đã xin lỗi mẹ chưa?"
Cố Chính Tắc để nhóc tự đi đóng cửa ăn năn, còn mình thì lên lầu tìm Cố Khấu.
Cố Khấu ngay cả quần áo cũng chưa thay đã ngủ say trên sô pha.
Anh không biết cô bị té ở đâu nên đành phải đánh thức cô: "Em té ở đâu? Sao lại không lên giường ngủ?"
Cố Khấu buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, "Quần áo dơ.."
Cô bị té ở bên cạnh cái ao, không có gì nghiêm trọng, hơn nữa lúc đó vừa hiếu thắng vừa sốt ruột, quay đầu đi đã quên mất. Chờ đến khi về lại căn phòng ngủ quen thuộc, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm đầu óc, ngay cả quần áo cũng lười thay, gục đầu ngủ mất.
Vết thương trên đầu gối không có gì nghiêm trọng, chỉ bị đá cuội xước qua, không đổ máu.
Cố Chính Tắc cẩn thận cởi quần cô ra, khử trùng rồi thoa thuốc lên. Cố Khấu vừa buồn ngủ vừa đau, ngã trái ngã phải: "Anh tùy tiện thoa một chút là được rồi. Em rất buồn ngủ, vốn dĩ không đau, mà thuốc thoa nhiều lại không ngủ được mất."
Cố Chính Tắc liếc nhìn cô một cái, "Ai cho em đi tìm nó, đáng đời."
Thật ra động tác của anh rất nhẹ nhàng, trên đầu gối trắng trẻo có thêm một vết thương màu đỏ, ít nhiều làm cho anh không nỡ xuống tay. Nhưng mấy năm nay Cố Khấu đang nổi, phim cũng diễn nhiều nên liên tục cắm chốt trong đoàn phim, hành củ hành lá gì cũng đều ăn đủ nên một vết thương nhỏ nhoi này cô không để bụng, vừa nằm xuống gối dã ngủ ngay.
Ngủ sớm kết quả là lại thức sớm. Lúc Cố Khấu tỉnh lại trời vẫn còn chưa sáng, nhưng cô lại không thể ngồi dậy vì Cố Chính Tắc từ phía sau ôm chặt lấy cô.
Trước kia anh đều ôm cô ngủ như vậy, ngay cả nhúc nhích cô cũng không dám bởi vì sợ anh. Mà bây giờ kết hôn cũng đã được 6 7 năm, cô vẫn không dám nhúc nhích, chẳng qua bây giờ là do cô áy náy.
Diễn một bộ phim ít nhiều cũng phải 3 tháng, đó là chưa kể những tác phẩm được đầu tư tỉ mỉ hay gặp phải đạo diễn cẩn thận chăm chút thì trằn trọc cả một năm cũng có thể xảy ra.
Từ sau khi Cố Bạch 4 tuổi cô đã bận đến mức không có cách về nhà, ngày hôm qua Cố Bạch ở nhà trẻ một câu lại một câu 'Ba thế này, ba thế nọ', làm cho cô nhận ra Cố Chính Tắc thật sự đã tốn không ít công sức chăm chút con của hai người.
Hơn nữa Cố Chính Tắc còn đẹp như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡