⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gái nhỏ đang đỏ mặt ở trên người anh bỗng nhiên lạnh mặt đi, "Em mới không thèm làm loạn với anh."
Trên cổ tay chợt cảm thấy lạnh, là bị kim loại lạnh lẽo trói lại, Cố Chính Tắc lập tức nhíu mày nhìn. Cố Khấu dứt khoát bò xuống từ trên người anh, cúi người kiểm tra chắc chắn cái còng tay trói anh lại trên đầu giường, mới vừa lòng xuống giường, thuận tay đeo tai nghe lên.
Tiếng nhạc Quảng Đông lớn tiếng vọng ra khỏi tai nghe, Cố Chính Tắc ở trên giường có nói điều gì không cô cũng không nghe thấy, cô cởi bộ đồ cổ trang trên người mình ra, để mình trần trụi đi đến trước tủ lấy ra một chiếc váy ca rô ngắn màu trắng hồng, vừa ngâm nga hát theo vừa đi xuống lầu.
Trong cửa hàng tiện lợi có rất nhiều loại kem mới, mà Cố Khấu chưa ăn qua loại nào, cô đang kéo tủ đông ra đắn đo lựa chọn, cầm lên lại buông xuống.
Hai người khách mua hàng xong thì bước ra ngoài, ôm tay lại: "Cửa hàng tiện lợi lạnh thật, bộ mở máy lạnh không tốn điện à?"
Cố Khấu đột nhiên nghĩ ra: "Máy lạnh trong phòng cũng rất lạnh nha."
Lúc ăn tết cô bị cảm, tiện tay lây cho Cố Chính Tắc, Cố Chính Tắc lại lây bệnh cho Cố Bác Diễn, Cố Bác Diễn lây bệnh cho Trần Hựu An. Nhìn thấy tình huống báo động đỏ trước mắt, bọn họ đành phải để cho dì Khổng cùng với Cố Mang chăm sóc cho Cố Bạch và Cố Hạ, bốn người lớn dắt nhau chạy lên đảo uống thuốc trị cảm.
Vẫn là hòn đảo lúc hai người đi hưởng tuần trăng mật, trên đảo có rất nhiều chợ đêm và hoạt động vui chơi dưới nước nên bọn họ vui chơi đến quên trời đất, bệnh cảm nặng thêm, Trần Hựu An cuối cùng bị kéo đến viêm phổi, ở trong bệnh viện trên đảo rầu rĩ đăng trong vòng bạn bè: "Muốn đánh hội đồng Cố Khấu, ai tham gia giơ tay."
Cố Chính Tắc bình luận: "Không được."
Cố Khấu lấy một phần kem trái dừa, lại bỏ xuống. Lần trước Cố Chính Tắc cũng từng còng tay cô lại nhưng bất quá trên cổ tay cô có bọc một lớp áo sơ mi của anh, bởi vì sợ cô bị thương. Nhưng vừa rồi cô không có hành thiện đến vậy, cũng không có cẩn thận như vậy, chỉ nghĩ còng cho chết anh thôi.
Cố Khấu kéo tủ đông ra, lại cong lưng lựa kem. Mùi vị thức ăn Quảng Đông tràn ngập trong không khí, cô hít hít mũi, hai mắt như lọt đồ ăn mà tiếp tục ngẫm nghĩ: "Canh củ cải thơm qua đi .. Có khi nào anh đói bụng rồi không? Phí hơi! Cho anh đói chết đi!"
Cô cầm lấy cây kem trứng muối ngắm nghía một hồi, đột nhiên hơi sởn tóc gáy -- Cố tổng bị cô còng tay lại trong phòng khách sạn như vậy, đã lâu vậy không thể nào vẫn chưa trốn ra được, nếu kêu Vương Thi Giai đến cứu thì chắc chắn là không hợp tình rồi, nhưng nếu kêu thư ký Lưu đến cứu, có lẽ Cố tổng sẽ đại khai sát giới.
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn nên là cô đi thì hơn. Nhưng nếu là cô đi thì mặt mũi cô để đâu?"

⬅ Trước Tiếp ➡