⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu lướt lại cái tin tức chụp lén đó ở trong đầu, cũng không thể nói chính xác được cô có hiểu lầm anh rồi hay không, chỉ có thể chột dạ "À" một tiếng, "Thì ra anh ấy tức giận vì chuyện này.."
Thư ký Lưu lắc đầu, "Tôi cũng không đoán chắc được. Mà cô quan tâm chuyện cậu ấy tức giận làm gì, cô giúp tôi một chuyện được không? Cô nói với Cố tổng một chút, chuyện tổ chức thi đấu trong tập thể hình không thể có đầu mà không có đuôi được, như vậy sẽ gây bất lợi trong việc gây dựng quan hệ với đồng nghiệp. Phó tổng Trần đã đồng ý với tôi lần sau sẽ tranh giải đua việt dã với tôi, kết quả là Cố tổng vừa thất thần đã hành công ty trên dưới thừa chết thiếu sống, mà việc này vẫn chưa cách nào giải quyết được."
Thi đấu ở phòng tập thể hình, cũng chỉ có thư ký Lưu mới nghĩ ra mấy chuyện linh tinh này. Cố Khấu ngước mắt tò mò: "Phó tổng Trần nào vậy?"
Thư ký Lưu nói: "Cô không biết sao? Trần Bùi Niêm vừa mới được điều về từ chi nhánh ở Bắc Mỹ, là người tình trong mộng từ thuở bé của tôi, cô ấy rất đẹp, để tôi cho cô xem ảnh."
Cố Khấu vội vàng xua tay, nói: "Không cần đâu! Tôi biết rồi, đặc biệt đẹp! Chúc anh mã đáo thành công."
Bây giờ cô thấy hơi chột dạ, chuyện mình hóng bóng hóng gió tin vịt đã đành, còn quên mất ngày kỷ niệm kết hôn. Cô biến thành một cái chân chạy vặt, ôm bộ tây trang, bưng mâm thức ăn về phòng cho Cố Chính Tắc ăn sáng.
Cố Chính Tắc đã dậy rồi, đã cạo râu thay quần áo xong xuôi, nhìn Cố Khấu bỏ đồ vào balo, "Em làm gì vậy?"
Cố Khấu cười hi hi, "Anh không về nhà sao? Hôm nay em được nghỉ, chúng ta cùng nhau về nhà đi."
Cố Chính Tắc không bày tỏ ý kiến, giúp cô xách balo xuống lầu. Hai người lại bắt gặp Lý Trình diễn vai hiệp khách trên hành lang, cười nói: "Lẩu Tinh, hôm nay cô phải ra ngoài sao?"
Lý Trình là diễn viên mới năm đó ở lễ trao giải bị cái bụng tròn vo của Cố Khấu dọa sợ, bây giờ đã trở thành nhân vật hot hit trong giới giải trí trong nước. Anh chàng đẹp trai này đúng là có khí chất trời sinh, mấy người trong đoàn làm phim cứ cách ngày là bị Cố Khấu dỗ béo bằng lẩu, người nào cũng thịt mỡ dồi dào, chỉ có Lý Trình này lại gầy đi, còn đi mua trên mạng một vali to đùng mấy cái gói nước cốt lẩu cống hiến cho quần chúng.
Cố Khấu nhớ tới cái vali nước cốt lẩu đó còn ở trong phòng cô, vội vàng dừng bước, " Nếu mọi người muốn ăn lẩu thì cứ nói Vương Thi Giai đến phòng tôi lấy nước cốt lẩu đi."
"Được. Cô phải về nhà sao?"
Hiếm khi Cố Chính Tắc không có chút ga lăng nào không chờ cô, một bước đi thẳng đến chỗ rẽ của hành lang.
Cố Khấu nhìn chằm chằm vào bóng dáng của anh, trong đầu hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng, vì vậy nói dăm ba câu rồi tạm biệt Lý Trình, chạy chậm đuổi theo, cũng mặc kệ có bị ai nhìn thấy hay không, lập tức ôm eo anh lại, "Sao anh lại không đợi em? Có phải anh không thích Lý Trình không? Sao lại không nói gì? Là có tin lá cái gì nữa sao? Mau nói cho em biết!"

⬅ Trước Tiếp ➡