Cố Khấu đối với mấy chuyện linh tinh như hội sinh viên gì đó đều không có ấn tượng, Lâm Văn Phi chẳng hề để ý, cười nói: "Bất quá làm diễn viên khá tốt, em rất có thiên phú, đi học ngược lại là đi đường vòng. Em đi đâu? Bằng không em chờ anh chút, lát nữa anh mời em đi ăn cơm."
Cố Khấu nói dối: "Em về khách sạn thu dọn hành lý, lát nữa em phải về thành phố T, chuyện ăn cơm phải dời lại lần sau rồi."
Khi nói chuyện hai người đã ra khỏi trường quay, bên ngoài thế nhưng đang mưa. Cố Khấu kêu xe, tài xế đậu xe ở ven đường bên ngoài quảng trường, Lâm Văn Phi vỗ vỗ bả vai cô, "Em chờ một chút."
Cố Khấu khép chặt hai vạt áo khoác, Lâm Văn Phi chạy vào cửa hàng tiện lợi 24 giờ bên cạnh, vài phút sau anh cầm một cây dù đi ra, "Đi thôi, anh đưa em ra xe, sau đó anh sẽ che dù trở về."
Mưa to gió lớn, mép áo khoác và giày của Cố Khấu bị ướt rất nhanh.
Một cây dù thật ra không che được cho hai người nhưng Lâm Văn Phi lại không có dựa sát vào người cô nên hơn nửa bả vai của anh đều ở bên ngoài dù.
Anh mặc áo khoác cao bồi màu xám cho nên vết nước nhìn rất rõ, Cố Khấu có chút ngượng ngùng, đành phải nhích lại gần anh một chút.
Dù là trong suốt, ánh mặt trời nhàn nhạt xuyên qua vải hắt xuống dưới, soi sáng người của Lâm Văn Phi.
Cố Khấu phát hiện thật ra anh cũng thay đổi một chút, không còn khí chất thiếu niên như xưa, giữa hai ánh mắt đã toát lên khí chất của một người đàn ông thành thục, những vẫn còn sự nhẹ nhàng phóng khoáng như trước, giống như chưa từng bị gánh nặng vật chất làm cho biến tướng.
Cố Khấu nhìn biển số xe rồi kéo mở cửa xe, đang muốn lên xe thì đột nhiên nghe được bên cạnh có tiếng còi ô tô vang lên, cô nghi hoặc nhìn qua, thấy được tài xế của Cố Chính Tắc đang cầm cây dù lớn màu đen lại gần, giơ tay kêu một tiếng: "Cô Cố!"
Cố Khấu không ngờ được Cố Chính Tắc sẽ cho người tới đón cô, lập tức sinh ra cảm giác có tật giật mình.
Lâm Văn Phi đã quen việc công ty quản lý chăm sóc chu đáo ân cần cho minh tinh, nên cũng không quá ngạc nhiên, "Ngẩn người làm gì? Có người đến đón em, mau lên xe đi."
Cố Khấu trong lòng có quỷ, hoảng loạn cảm ơn rồi nhanh chóng chui vào xe, còn giống như ăn trộm lén lút nhìn qua tấm dán bảo vệ kính xe, hy vọng Lâm Văn Phi đi nhanh giùm, cô sợ anh phát hiện ra dấu vết mình bị bao dưỡng.
Lâm Văn Phi đứng bên ngoài chờ đến khi chiếc xe đi rồi mới cầm ô trở về. Tầm mắt của cô còn dán trên người Lâm Văn Phi, vẫn chưa có quay đầu lại, cho đến người bên cạnh hỏi cô: "Gặp mưa?"
Cô vừa quay đầu lại, là một thân mồ hôi lạnh, "Cố, Cố tiên sinh!"
Cố Chính Tắc luôn luôn rất bận, chưa từng tự mình đi đón cô, Cố Khấu tự nhận là việc mình bị dọa nhảy dựng lúc nãy về mặt tình cảm có thể tha thứ, hơn nữa vừa rồi cô nhìn Lâm Văn Phi giống như chết đói, vội không ngừng giải thích: "Không có, Vương, Vương Thi Giai bung dù đưa em qua đây rồi cô ấy trở về."