Cuối cùng là trợ lý của Cố Chính Tắc tới kêu cô đi ra ngoài, đối phương dùng giọng nhã nhặn hỏi: "Cô Cố có khỏe không? Cố tổng hỏi cô có muốn đi cùng anh ấy hay không."
Nghĩ cũng biết, nguyên văn lời nói của Cố Chính Tắc đương nhiên không phải như vậy, nhất định là "Kêu cô ta nhanh lên, tôi phải đi rồi".
Cố Khấu cùng đi ra ngoài, Cố Chính Tắc quả nhiên đang chờ ở cửa thang máy, dáng vẻ rất không kiên nhẫn. Trợ lý đi lên nói: "Cố tổng, vì thời tiết không tốt nên gần đây có chuẩn bị một phòng ở tòa nhà C bên cạnh cho anh."
Cố Chính Tắc gật gật đầu, đi vào thang máy.
Cố Khấu đứng ở bên cạnh anh, không biết là bởi vì thang máy của tòa nhà cao tầng đi theo trạng thái không trọng lực hay là vì nguyên nhân gì khác mà tim cô như đứng hình ở trong lồng ngực mãi không chịu hoạt động.
Cố Chính Tắc không chút để ý đang thưởng thức nút tay áo bằng ngọc bích của anh, đột nhiên nhắc tới Lâm Văn Phi, "Quen biết?"
Cố tổng: Mọi người nghĩ tôi là gì, tôi không ghen a
Cố Chính Tắc không chút để ý mà thưởng thức nút tay áo bằng ngọc bích của mình, đột nhiên nhắc tới Lâm Văn Phi, "Quen biết?"
Cố Khấu ho sặc một tiếng, lắp bắp nói: "Là, là đàn anh năm cấp 3."
Cố Chính Tắc "À" một tiếng. Một lát sau, tiếp tục vân đạm phong khinh hỏi: "Vậy em cũng nói dối với cậu ta?"
Cố Khấu nhớ tới lúc mình vừa lên xe có nói "Là Vương Thi Giai đưa em qua đây", vừa rồi áo khoác của Lâm Văn Phi vẫn còn ướt, nói như vậy Cố Chính Tắc lập tức đoán được là cô đã nói dối.
Kỳ thật Cố Khấu cũng không biết tại sao mình lại phải nói dối nhưng mà lời đã nói ra thì biện minh thế nào cũng là sai.
Tòa nhà C thông với tòa nhà bên này nên hai người rất nhanh đã tới lầu 16, bước ra thang máy là hành lang kính đi bộ trên không. Kính bên ngoài bị mưa làm ướt, trời cũng tối rồi, cả thành phố dưới chân đều lên đèn mờ ảo, bên ngoài có biển quảng cáo rất lớn của cô người mẫu nổi tiếng Nghê Hồng Quang, ánh sáng hắt lên kính, màu sắc huyền ảo đó rọi sáng bộ đồ tây màu đen tuyền của Cố Chính Tắc, nhìn vừa sắc bén vừa thần bí.
Cố Khấu đi giày cao gót, nên không đi nhanh bằng anh được. Anh đi xa phía trước một đoạn rồi ngừng lại chờ cô đi cùng.
Cố Khấu bước nhanh theo sau rồi sóng vai cùng anh bước vào thang máy VIP đi thẳng lên tầng cao nhất của tòa nhà C.
Cố Khấu ăn mặc quá ít, kỳ thật có một chút lạnh, hai bả vai hơi rụt lại ép vào ngực, chiếu vào trong kính như một con gà ủ rũ cụp đuôi chuẩn bị cho vào nồi.
Cố Chính Tắc hỏi: "Lạnh?"
Cố Khấu gật gật đầu, Cố Chính Tắc nghe vậy cởi áo vest ra khoác lên hai đầu vai của cô, bao bọc cô trong chiếc áo rồi kéo cô đến đứng trước mặt anh.
Cố Khấu bị kéo theo chiếc áo ấm áp này. Còn chưa kịp nói lời "Cảm ơn" thì nụ hôn của anh đã rơi xuống.