⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu che lại đôi mắt, bị cảnh tượng kích thích trong gương làm cho cảm thấy mà thẹn không ngừng rớt nước mắt, thân dưới lại không khắc chế được dư vị cao trào, cả người hơi hơi run rẩy khụt khịt, "Anh, anh đừng nhìn mà .. Anh chỉ cần cắm vào là được.."
"Cắm vào nơi chỗ nào?"
Cố Khấu mở to mắt, cố sức nghiêng mặt tới lại gần tai anh, hôn vành tai của anh, vụng về vươn đầu lưỡi nhỏ liếm láp lỗ tai mẫn cảm của người đàn ông, một mặt mang theo tiếng khóc nức nở: "Cắm vào.. Cầu xin Cố tiên sinh, cắm vào hang động nhỏ của Cố Khấu .. Cố tiên sinh, cắm vào em.. Uhm.."
Tiếng cầu xin của cô vừa kiều mị vừa trúc trắc, làm cho Cố Chính Tắc dù có giận đến cực điểm cũng không thể nhịn được, đem đẩy cô áp lên tấm kính.
Cố Khấu thuận theo đó ôm lấy cổ anh, nhìn anh cởi bỏ khóa kéo, thoát ra dương vật màu hồng tím.
Cây đồ vật kia vừa to vừa nóng, thô lỗ đánh vào trên bắp đùi cô.
Cố Khấu nghĩ đến vật cương cứng như vậy sẽ phải xỏ xuyên qua người mình thì hơi rùng mình, "Anh, anh chậm một chút.."
Cố Chính Tắc cắn răng, chịu không được việc cô giống như một con thỏ nhỏ khiêu khích bản lĩnh đàn ông của mình, lại không muốn làm đau cô nên đành phải cố kiềm nén bản thân chậm rãi đưa vào.
Nhưng anh không nghĩ đến việc bên dưới của Cố Khấu lại siết chặt như vậy, một tiếng "A" suýt nữa đã thét chói tai, nắm tay đặt trên vai anh nhưng không dám đánh, chỉ dám đẩy nhẹ nhàng, "Cố, Cố tiên sinh, anh, anh chậm một chút, chậm một chút! Em chịu không nổi, đau..
Anh còn không dám cử động, Cố Khấu đã đau đến mức nước mắt đầy mặt, Cố Chính Tắc chôn ở bên trong, nhẫn nhịn đến mồ hôi đầy người.
Vóc dáng của Cố Khấu mấy năm nay thay đổi không ít nhưng bản tính một chút cũng không thay đổi. Trước mặt người khác thì ra vẻ thành thục chăm sóc, vừa lên giường một cái thì đau rớt nước mắt.
Cố Chính Tắc bị cái miệng nhỏ kẹp cho da đầu tê dại, cắn vành tai cô, nghiến răng nghiến lợi mắng, "Đồ vô dụng, sao em lớn lên lại nhỏ như vậy, có phải dậy thì không thành công không?"
Cố Khấu thút tha thút thít, không dám tranh luận, nói không lựa lời: "Em, là em vô dụng.. Anh, anh nhỏ lại một chút không được sao?"
..Đúng là chưa từng gặp qua cô gái nào như cô!
Cố Chính Tắc quạu quọ, xụ mặt vỗ một cái vào mông của cô, "Nói bậy gì đó!"
Anh đánh vừa tàn nhẫn lại rất chuẩn xác, Cố Khấu run run, lại tới, "Uhm.. A~ a.."
Miệng nhỏ bên dưới của cô căng hết cỡ vẫn không ngậm hết được dương vật thô to của anh, bên trong nhét vào một nửa đã tràn đầy, thịt mềm co rút lại, cái miệng nhỏ giống như đang cắn mút.
Cố Chính Tắc bị kẹp cho suýt chút nữa nộp vũ khí đầu hàng, nhéo mông cô cảnh cáo: "Đừng có làm bậy!"
Cố Khấu cắn môi, "Em, uhm.. Em không có.."
Cố Chính Tắc hung hăng đâm vào từng cái thật sâu. Cố Khấu năm lần bảy lượt cao trào, đã có chút choáng váng, cảm thấy như muốn ngã xuống, nắm chặt cổ anh, hai chân vòng quanh eo anh bị va chạm lắc lư, "Anh, anh nhẹ chút.. Em, em sắp ngã xuống.. uhm a.."

⬅ Trước Tiếp ➡