Hai tay Cố Khấu bị anh kéo lên đỉnh đầu, đúng là không có cái lỗ nào để chui xuống được cả, mà cô cũng không hình dung được sẽ phải cởi ra như thế nào, đành theo bản năng khép hai chân lại, "Để em .."
Vất vả lắm Cố Chính Tắc mới xếp được cái tư thế làm anh thấy thoải mái nên không muốn cô làm lộn xộn thêm, cứ đơn giản vén mảnh vải lụa mỏng phía dưới qua một bên rồi đi thẳng vào.
Huyệt nhỏ vừa ấm áp vừa chặt chẽ, mang theo một chút dịch ngọt ướt át, làm anh sảng khoái đến mức bóp chặt eo của cô, vừa mới đi vào đã hung hăng đâm mạnh vài cái.
Hai chân Cố Khấu mở rộng hết mức đặt ở hai bên hông của anh, vốn dĩ muốn quấn lên eo của anh eo mông vặn vẹo để cầu yêu nhưng bị cây gậy thịt thô to dài nóng của anh cắm vào ngay lập tức phải thay đổi biểu cảm, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó siết eo của anh lại, càng không dám dùng sức, nhỏ giọng rên rỉ cầu xin: "Cố tiên sinh, chậm chút .."
Ánh đèn thủy tinh lờ mờ trong căn phòng này rất ái muội, chiếu xuống da thịt trần trụi của Cố Khấu càng làm nó càng trở nên mềm mại giống như sữa bò, điểm nhạy cảm giữa hai chân cũng trở nên sinh động hơn, giống như một bánh bao nhỏ bầu bĩnh ngậm lấy dương vật của người đàn ông, đúng là đáng yêu muốn chớt hà.
Nếu như phải nói rõ ra điểm không vừa ý thì chính là cô không dám nhìn mặt anh, hàng mi dài rũ xuống trông rất đáng thương, nhìn bóng dáng của đại ma đầu ở trước mắt lại càng cảm thấy giống như cánh chim đơn côi gánh cả bầu trời vậy.
Cố Chính Tắc nóng bỏng ở trên giường dường như khác xa với hình tượng "bố đường" lạnh lùng nhiều tiền ngày thường của anh. Vậy mà đêm nay anh lại có tâm tình dỗ dành cô, ôm cô trong lòng ngực mà không có chút khi dễ nào, "Muốn chậm cũng được, hát thử hai câu của bài hát chủ đề nghe chơi xem."
Cố Khấu chủ động ưỡn thẳng lưng đình chiến, mắc cỡ đỏ mặt, nhỏ giọng lấy hơi hát: ".. Thỏ con ngoan ngoãn, mau mở cửa ra.. Ưm.. Cố tiên sinh.. Ưm á.."
Cố Chính Tắc đêm nay vô cùng nhập vai, giống như thật sự xem cô là một con thỏ con nhưng anh cũng không có quá nặng tay, động tác phía dưới chậm rãi đẩy đưa, cắm vào rút ra kéo theo một bãi dịch ngọt dính nhớp, phía trên cũng không hiền mà gặm cắn môi và cằm của cô, vừa liếm vừa nói, "Ai kêu em hát em cũng hát sao?"
Cố Khấu bị anh làm cho hai mắt không còn tiêu cự, hiếm có khi lại thông minh đột xuất, cắn môi rên rỉ, "Quá sâu.. A.. Không phải.. Không phải ai cũng có thể.. Chỉ, chỉ có thể hát cho anh nghe thôi.."
"Tôi là ai?"
Cố Khấu cong thân mình, chỉ cảm thấy sắp cao trào, Cố Chính Tắc lại cố tình không chịu đưa vào.
Cô bị cảm giác kích thích như sắp phát điên, lắc mông nhắm ngay hướng đó đẩy xuống, chủ động ôm cổ anh, vụng về liếm lỗ tai anh, nói ra từng chữ từng chữ: "Cố tiên sinh.. Là sói xám.. Cho em đi mà.."
Khó có khi cô lại biết điều như vậy, Cố Chính Tắc muốn trao thưởng cho học trò ngoan, ấn phía sau eo của cô, dùng sức đâm vào.