Cậu khuấy chén canh cà chua, đột nhiên nói, "Lần sau chị không cần đến trường đón em đâu, để em tự về là được."
Cố Khấu vẫn chưa hiểu ra vấn đề, còn tưởng rằng do Cố Mang đã phát hiện ra chuyện của mình, "Sao vậy?"
May là cậu giải thích rằng: "Chị đi từ đoàn phim đến đây rất xa, để em tự về sẽ nhanh hơn."
Cô thở dài một hơi nhẹ nhõm, sáng sớm ngày hôm sau vẫn theo thường lệ trở về đoàn phim.
Hôm nay cô phải hóa trang thành hiệu ứng máu chảy đầy đầu nên trời còn chưa sáng đã phải bắt đầu trang điểm. Cô và nhóm chuyên viên tạo hình đều phải dậy rất sớm vì quá trình tô vẽ cho đôi mắt rất phức tạp, nhóm chuyên viên còn phải thường xuyên nhắc nhở cô: "Đừng ngủ, ngẩng đầu lên một chút."
Trợ lý trang điểm đi ra ngoài dạo một vòng, lúc trở về còn bế theo một con Samoyed màu trắng để lên đùi Cố Khấu, "Giỡn với con quỷ nhỏ này một chút, cố gắng đừng ngủ nhé."
Nữ chính ở trong phim có nuôi một con chó con, đây chắc là cô ấy mượn từ tổ đạo cụ của đoàn phim. Thân mình nó tròn vo, trên cổ đeo một cái vòng có bảng tên, trên đó viết, "Tên tôi là Tiểu Lục." mặt còn lại khắc số điện thoại phòng khi chó đi lạc.
Tiểu Lục rất thích bám người, cứ thích gặm ngón tay của Cố Khấu, muốn cô gãi bụng cho nó. Cho tới giữa trưa, sau khi cô quay xong mấy cảnh đang ngồi nghỉ ngơi ở phòng chờ thì thấy Tiểu Lục lại vẫy đuôi chạy lại chỗ cô, tìm thức ăn trong tay cô.
Cố Khấu không dám cho chó ở đoàn làm phim ăn thức ăn này nọ sợ xảy ra sự cố bất trắc gì nên vội vang ăn hết miếng bánh hotdog trong tay mình, đưa hai tay trống trơn ra trước mặt nó. Tiểu Lục đợi cô cả nửa buổi, đặt mông ngồi xuống đất, rên hư hử đòi ăn.
Cố Khấu dở khóc dở cười, xoa cái bụng lép xẹp của nó, xong lấy tiền lẻ qua cửa hàng tiện lợi mua thức ăn cho chó.
Tiểu Lục rất ngoan, nó ngồi chờ cô ngay cửa ra vào của cửa hàng tiện lợi, Cố Khấu vừa bước ra thì lập tức quấn chân cô đòi ăn, phong cách ăn uống giống y như Cố Mang.
Cố Khấu không dám cho nó ăn hết, "Ây.. từ từ .. ăn từ từ thôi!"
Tiểu Lục đúng là không ăn nữa, nó liếm hai bên mép, dừng vào giây rồi quay đầu bỏ chạy, chưa gì đã bị một người ở phía sau lưng cô xách lên mắng: "Lại đi xin ăn!"
Cố Khấu không biết Tiểu Lục là chó của Lâm Văn Phi, bỗng chốc thấy xấu hổ bởi vì lần trước Lâm Văn Phi thấy cô đi cùng với Cố Chính Tắc. Cô vẫn luôn không biết anh sẽ nghĩ như thế nào về một cô diễn viên bị người ta bao nuôi, cho nên chỉ cần thấy anh ở đây cô sẽ nấp vào trong góc tường rồi lẳng lặng chuồn đi. Như vậy nhiều lần, khẳng định anh cũng đã phát hiện ra.
Nhưng lần này trốn không thoát nên cô đành căng da đầu giải thích: "Em nhìn thấy con chó hình như đang đói bụng nên mới .."
Lâm Văn Phi "Ừm" một tiếng, "Bởi vì nó đang giảm cân."