Cô không biết anh bị gãy xương khúc nào, theo quán tính tưởng là gãy chân nên buông hoa trong tay, giống như Lý Liên Anh hầu hạ Từ Hi Thái Hậu, dùng sức ôm lấy eo của anh, tư thế giống như đang nhổ củ cải.
Kết quả Cố Chính Tắc trầm mặc một chút, nói: "Cố Khấu, anh bị gãy xương sườn."
Cố Khấu thiếu chút nữa bị hù chết, nhanh chóng buông xương sườn của Cố Chính Tắc ra, tay anh nắm lấy vai cô, cũng không dùng sức quá lớn, chỉ đơn giản mượn lực đứng lên.
Ngoại trừ lần đó ra anh cũng chưa từng bày ra dáng vẻ của người bệnh bao giờ, chỉ có sắc mặt hơi tái một chút nhưng vẫn mặc áo sơ mi quần tây lạnh lùng như cũ.
Còn Cố Khấu vẫn không dám nhìn thẳng vào anh.
Nhưng việc bị gãy cái xương sườn này cũng hơi kỳ lạ, Cố Khấu vắt óc suy nghĩ chẳng lẽ anh bị fans của Đỗ Dương dí đánh, nói chung vẫn có chút tò mò, "Cố tiên sinh, sao anh lại bị gãy xương?"
Cố Chính Tắc ngừng một chút, cuối cùng như không có gì xảy ra nói: "Bị ngã."
Anh xem Cố Khấu giống như trẻ thiểu năng trí tuệ, tùy tiện tìm đại một cái lý do để lừa cô.
Anh đi về hướng phòng khách của phòng bệnh, Cố Khấu lập tức đi theo sau mông của anh, ngập ngừng muốn hỏi chuyện của con ma men kia nhưng cũng không biết phải hỏi như thế nào.
Cố Chính Tắc vừa chỉ xuống ghế sô pha, cô đã ngoan ngoãn ngồi xuống.
Mỗi ngày cô đi đóng phim đều phải dùng rất nhiều kem che khuyết điểm bởi vì vết thương trên cổ rất rõ. Không biết vì lý do gì, cô rõ ràng muốn đến hỏi Cố Chính Tắc vấn đề này nhưng lại theo bản năng sợ Cố Chính Tắc phát hiện cho nên hôm nay mặc rất nhiều áo. Bên ngoài áo khoác, bên trong áo len cao cổ, còn quấn khăn quàng cổ to sụ, đội thêm nón lông nên chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt.
Cô quấn kín người giống như người sống ở Bắc Cực, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy hơi bị quá đà.
Cố Chính Tắc không nói lời nào với cô, chỉ im lặng chăm chú nhìn cô cả nửa ngày, đột nhiên nghiêng người qua đưa tay cởi khăn quàng cổ của cô.
Cố Khấu hoảng sợ, nắm chặt khăn quàng không cho anh cởi ra, " Cố tiên sinh!"
Cố Chính Tắc vẫn giữ giọng đều đều, "Không nóng?" tay anh vẫn tiếp tục cởi khăn của cô.
Cố Khấu trong chớp mắt thấy mình sắp không giữ được nữa nên hô lớn, "Không nóng!"
Cố Chính Tắc bị cô hô lớn làm cho đau lỗ tai, có chút mất hứng, buông khăn quàng cổ của cô ra, hai tay châm một điếu thuốc.
Không biết vì sao Cố Khấu lại thấy trong ánh mắt của anh hình như có chút hung dữ, giống như đang chửi người trong im lặng vậy.
Cô cúi đầu nhéo nhéo ngón tay của mình, "Chuyện kia .."
Cô cũng không biết "Chuyện kia" mình muốn nói tới là chuyện nào. Cũng may trợ lý của anh gõ cửa bước vào đúng lúc: "Cố tổng, Lý tổng tới."
Đại khái đây là loại chuyện bí mật thương nghiệp không thể nói ra. Cố Khấu trong lòng thầm dập đầu tạ ơn với Lý tổng đã cứu nguy cho cô, nói: "Cố tiên sinh, vậy em đi trước."
Cố Chính Tắc liếc mắt nhìn trợ lý một cái, trợ lý khó xử nói: ".. Cô Cố, chuyện là Lý tổng đã ở trước cửa rồi."