⬅ Trước Tiếp ➡
Bên cạnh anh có để một cây dù xếp, Cố Khấu không biết có phải anh đang đợi mình hay không, đành cười trừ, "Tuyết cũng sắp rơi rồi, đến lúc đó là đắp được người tuyết thôi."
Lâm Văn Phi hiếm khi nhìn thấy cô nhẹ nhàng thoải mái giống như hôm nay nên cũng hơi nhếch mép cười một chút, "Sao rồi?"
Cố Khấu có chút xấu hổ, im lặng cúi thấp đầu, "Là anh ấy làm.. có lẽ người đại diện của em đã nói cho anh ấy biết."
Lâm Văn Phi nói: "Em không nói với anh ta?"
Cố Khấu gật đầu như mổ thóc, ".. Em không có!"
Lâm Văn Phi thấy vẻ mặt cô đề phòng như vậy, tuy rằng biết Cố Khấu là mình hiểu lầm quan hệ của cô và Cố Chính Tắc, nhưng suy cho cùng cũng không có gì đáng để hiểu lầm.
Chuyện trong lòng Cố Khấu anh đều biết rõ ràng.
Nhưng mà xét về quan hệ hiện tại của bọn họ, có tính là đang khách sáo thì cũng nên thông báo một tiếng mới đúng lẽ.
Cố Khấu dường như không muốn nói nhiều về chuyện này, giống như đang cố tình lảng tránh.
Đột nhiên anh nói trước: "Không có thì không có, em rối cái gì?"
Cố Khấu tiếp tục lắc đầu, "Em không có rối mà!"
Đạo diễn Ngô gần đây đang cô gắng tạo bầu không khí sinh hoạt ở đoàn phim giống như thời cấp 3, tất cả mọi người đều thay đổi cách nói chuyện cho giống y như học sinh.
Lâm Văn Phi cầm túi tiền cười nói; "Nếu không rối thì sao mặt em lại đỏ? Có phải em đã thích.."
Không chờ Lâm Văn Phi nói xong, Cố Khấu như mèo bị người đạp phải đuôi, lập tức nhaey cẫng lên, "Em không có! Anh đừng nói bậy!"
Lâm Văn Phi không nói gì nữa, lấy tiền lẻ trong túi nhét vào máy bán hàng tự động, mua hai ly trà sữa nóng.
Mưa rơi càng lúc càng lớn, Cố Khấu bước lên bậc thang, xếp dù lại, ngón tay trắng bệch vì lạnh, cầm ly trà sữa nóng anh đưa ở trong tay, "Cảm ơn anh.."
Lâm Văn Phi nói: "Nói thích thì có sao đâu."
Cố Khấu trầm giọng: "Anh đừng nói nữa, không có khả năng đó đâu."
Bởi vì Cố Chính Tắc là Cố Chính Tắc.
Cô đã đi đến bước đường ngày hôm nay, nếu cố bước thêm vài bước nữa chẳng khác nào biến bản thân thành câu chuyện kiều nữ vào đại gia trên mặt báo.
Lâm Văn Phi thở dài, "Tại sao lại không có khả năng?"
Cố Khấu ôm hộp điểm tâm trong người, "Nói thế nào thì cũng là không có khả năng. Anh ấy.. Em làm sao có thể thích anh ấy cho được? Anh còn không biết anh ấy là.."
Lâm Văn Phi nói: "Sao anh lại không biết? Còn không phải là Cố Chính Tắc sao?"
Ngay cả đạo diễn Ngô và Vương Thi Giai cũng không biết rõ tên của Cố Chính Tắc, đừng nói đến loại người như Lâm Văn Phi mới chân ướt chân ráo bước vào ngành.
Cố Khấu trợn mắt há hốc mồm, "Sao anh lại biết?"
Lâm Văn Phi đơn độc rũ vai xuống một chút, "Buổi tối ngày hôm đó anh đuổi theo đi tìm em, nghe thấy em cứ liên tục gọi, từ lúc đầu đã gọi 'Cố tiên sinh', sau đó lại đổi sang 'Cố Chính Tắc'. Lúc đó anh cứ nghĩ rằng tên em trai của em và tên của Cố tổng tập đoàn Cố thị cùng tên. Trời cao hoàng đế ở xa, lúc đó em hét rất lớn, gọi tên anh ta có tác dụng gì sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡