Lại quay xong một đoạn, đạo diễn Ngô liền dẫn mấy diễn viên chính trong đoàn ra ngoài kiếm cơm ăn -- thời gian quay phim của ông ấy kéo dài lại rất tốn kém nên ngân sách đầu tư bị thiếu hụt, chỉ hai tháng qua đã tiêu tốn tiền đầu tư rất nghiêm trọng, thiếu chút nữa đã phá sản tới nơi, cũng may là bên phía nhà sản xuất đã kịp thời kéo thêm nhà đầu tư.
Đoàn phim có thêm kinh phí nên cuối cùng cũng yên tâm hoạt động tiếp, nhưng dù sao cũng phải chừa chút mặt mũi cho bên đầu tư, đạo diễn ít gì phải dẫn theo diễn viên chính ra mắt với bên đầu tư.
Cố Khấu vốn dĩ có chút sợ những trường hợp như thế này, vừa nghe đến địa điểm đãi tiệc thì càng thấp thỏm lo sợ. Bởi vì, chỗ bọn họ đặt tiệc là ở Tước Viên.
Tước Viên này ngay trong trung tâm thành phố, lưng quay về hướng CBD*, tìm vẻ an tĩnh giữa chốn phồn hoa, thiết kế xem lẫn trúc mộc với tường kính trong suốt càng thêm nét phong tình.
*Central Business District
Hôm nay nơi này được bao để mở tiệc, nhìn thế nào cũng sẽ là một màn ăn uống linh đình, y hương tấn ảnh*, ánh đèn mờ ảo càng làm cho phong cách nơi đây trở nên tối tăm mờ ám, mỗi một góc ở đây đều giống y hệt trong những tấm ảnh phục cổ tinh xảo từ xa xưa, nói trắng ra thì nơi nầy cũng không tệ.
*Y hương tấn ảnh là một thành ngữ, y = y phục, hương = hương thơm, tấn = mái tóc, cảnh = bóng dáng, miêu tả sự lộng lẫy đẹp đẽ của phục sức trên người, cũng có ý ám chỉ phụ nữ hoặc chỉ những thứ hay thấy ở những yến hội xa hoa
Chỉ có điều ấn tượng của Cố Khấu với Tước Viên này lại vô cùng ác liệt, trong tiềm thức luôn cảm thấy nơi này nguy hiểm bốn bề, vừa vào cửa đã bắt đầu khẩn trương.
Đạo diễn Ngô cũng rất tinh ý, tuy rằng ông biết phía sau Cố Khấu có người chống lưng nhưng cũng không có ra mặt xem thường cô, chỉ nghĩ rằng cô không thích phải đi hầu rượu còn an ủi cô nói: "Haizzz, cô gái à, cùng lắm thì để Lâm Văn Phi uống thay em, đừng lo lắng."
Phim đã quay được một thời gian khá dài, nhà đầu tư cũng không phải là dạng ném tiền qua cửa sổ đâu.
Cố Khấu đâu dám tỏ ra không chuyên nghiệp như vậy, thành thật cầm ly rượu sâm banh chạm cốc với những người lạ mặt.
Hôm nay cô ăn mặc rất đơn giản, một chiếc váy cổ lọ bằng nhung màu đen, không để lộ cổ và xương quai xanh, chiều dài váy thậm chí còn qua đầu gối, nhưng vì tỏ vẻ thành ý nên bả vai và cánh tay phải để lộ ra ngoài.
Cánh tay thon dài mảnh khảnh đeo hai chiếc lắc tay mảnh bằng vàng, nương theo ánh đèn trong phòng tiệc mà chiếu sáng lấp lánh, hơn nữa cô môi hồng răng trắng, tóc đen hơi rũ xuống nửa che khuôn mặt, giống như thiên sứ tình yêu trong thần thoại Hy Lạp, nói thế nào cũng rất lóa mắt người.
Một người đàn ông mặc tây trang màu trắng cố ý lại chỗ cô đang ngồi, cười nhè nhẹ hỏi chuyện: "Cố Khấu, nghe tiếng đã lâu, em họ của anh rất thích em, em có thể ký tên cho anh được không?"