Trương Phồn Vũ liếc mắt nhìn thấy đốt ngón tay của cô vì dùng sức mà siết đến mức trắng bệch, biểu cảm sắc bén trên gương mặt không hề lay động, tiếp tục nói: "Theo tôi được biết, mấy năm nay bên người anh ấy có không ít mấy cô nữ diễn viên giống như cô, đa tình sẽ làm tổn thương người khác, nói vậy cô Cố đây chắc sẽ nhận ra, có đúng không? Tôi thay mặt anh ấy nói lời xin lỗi với cô, chuyện này của anh ấy tôi sẽ ra mặt xử lý, cũng xin cô sau này hay giữ đúng chừng mực. Nếu còn có gì thắc mắc thì cô Đỗ trước đó chính là vết xe đỗ."
Trương Phồn Vũ dù sao cũng là người đột nhiên nhảy ra giữa đường, Cố Khấu lúc đầu còn nửa tin nửa ngờ, nhưng nghe cô ấy nhắc đến chuyện của Đỗ Dương. Cố Khấu đột nhiên nhớ tới ngày đó Đỗ Dương và người đại diện của cô ấy có nói, "Cố tổng xử cô còn chưa tính, còn trông mong là bên kia sẽ không vả mặt cô hay sao?"
Lúc đó cô chỉ cảm thấy mấy lời này hơi kỳ quái nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Bây giờ xem ra "Bên kia' mà họ nói, không nói cô cũng tự hiểu.
Đỗ Dương tự ý xào tai tiếng với Cố Chính Tắc, đại khái là có ý rút củi dưới đấy nồi của Cố Chính Tắc nhưng không nghĩ đến chơi với lửa có ngày bị lửa thiêu, không những không thể kéo Cố Chính Tắc đến bên mình mà ngược lại còn tự đá đít mình ra ngoài.
Cố Khấu còn tưởng chuyện này là do Cố thị xử lý, nhưng căn bản chuyện này không cần mượn dao giết trâu của Cố thị bởi vì đây là việc tư của Cố Chính Tắc, mà anh còn có một vị hôn thê.
Cố Khấu trong nháy mắt còn có suy nghĩ ngây thơ muốn tự biện minh cho mình: Tôi không có lòng tham giống như Đỗ Dương, cũng không phải loại người không biết tự lượng sức mình mà đòi đeo chân hạc. Thậm chí hai năm này cô và Cố Chính Tắc miễn cưỡng có thể xem như là người quen.. Cô không có làm chuyện thái quá như vậy, cũng không có gây ra tội lỗi tày trời nào.
Nhưng lời nói đến trên miệng thì biết là buồn cười, nên cô lập tức nuốt ngược xuống.
"Mấy cô nữ diễn viên giống như cô" ở trong mắt những người như Trương Phồn Vũ đều chỉ có một dạng, nói ra thì mặt mũi cũng chẳng có gì khác nhau.
Không biết Trương Phồn Vũ đã rời đi từ lúc nào, gió đêm từ cửa sổ thổi vào, qua thật lâu sau Cố Khấu mới cảm thấy lạnh, đi qua đóng cửa sổ nhưng dùng sức kéo mãi cũng không được. Lúc này cô mới chọt nhớ ra là rất nhiều tòa nhà thường cố định cửa sổ vì sợ sẽ có người nhảy lầu.
Đúng là làm hơi lố, chỗ này chỉ là lầu hai, có nhảy xuống thì nhiều lắm cũng chỉ gãy xương mà thôi.
Từ nhỏ Cố Khấu đã là hòn ngọc quý trên tay ba mẹ, được chăm chút rất kỹ lưỡng, trước năm mười chín tuổi, ngay cả hai chữ 'mất mặt' viết như thế nào cô cũng không biết.
Trong lúc nhất thời cô có chút suy nghĩ miên man, không cẩn thận đứng yên tại chỗ này suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc nhớ ra tại sao cô lại chán ghét Tước Viên đến vậy.
Lần đầu tiên Cố Khấu chủ động trả lời Cố Chính Tắc là ở Tước Viên.