Đã lâu Cố Khấu không nằm mơ nhưng đêm nay lại mơ thấy Cố Chính Tắc.
Năm đó cô vừa mới ký hợp đồng làm diễn viên với công ty quản lý, quay vài bộ quảng cáo thương mại, lấy được tiền thù lao đầu tiên, lại ký thêm vài phần hợp đồng quản lý độc quyền với công ty nhưng lại bù hết một phần ba vào khoản tiền viện phí của Cố Mang.
Tuy rằng cô ở trong giới giải trí là danh xứng với thực tuyến diễn viên thứ 108 nhưng cô tự nhận mình là người đàng hoàng, sau này có thể ngẩng đầu ưỡn ngực dùng tiền để trị bệnh cho em trai, không cần phải chạy vạy đi mượn khắp nơi cho đến khi biến cố thật sự xảy ra.
Sau đó thì gặp được Cố Chính Tắc.
Ngày hôm đó các trang mạng chia sẻ video trực tuyến làm lễ trao giải, những cấp cao của công ty và nhà đầu tư đều ngồi ở hàng ghế đầu, ngồi nghe người tổ chức đọc diễn văn theo kiểu có mặt đặt tên nên không mấy vui vẻ, Cố Chính Tắc ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu.
Lúc đó Cố Khấu hiển nhiên là không có tư cách tham dự nhưng trong công ty lại có một vị tiền bối không biết cố ý hay vô tình lại đi công tác đúng dịp đó. Công ty vì không muốn làm xáo trộn thứ tự xếp ghế của các nghệ sĩ khác nên đem Cố Khấu bù vào chỗ của vị tiền bối đó, trùng hợp lại là ghế ngồi ngay gần khu giữa.
Khi đó cô đã vào nghề được vài tháng, biết được trước khi ghi hình trên màn ảnh đều phải diễn tập trước, không có cảnh quay đến chỗ mình nên yên phận ngồi dưới vỗ tay.
Ai biết rằng đến luc trao giải cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, máy quay lia qua lại lia đến chỗ cô -- thì ra Trần Hựu An ngồi phía trước cô.
Lần đầu tiên Cố Khấu nhìn thấy gương mặt của mình xuất hiện trên một màn hình lớn như vậy, trong lúc nhất thời hoảng sợ nên vội ngồi thẳng lưng mỉm cười.
Cô còn nhớ rõ ngày hôm đó cô mặc một chiếc váy do công ty đi mượn về, một chiếc váy voan đơn giản màu đỏ rượu, tóc cũng là được nhà tạo mẫu của công ty sấy tạo kiểu qua loa, không có trang sức dư thừa.
Đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn nhưng ăn điểm ở chỗ diện mạo ngây ngô sáng sủa, cô vậy mà ăn ảnh ngoài ý muốn.
Trong tích tắc có rất nhiều người quay đầu lại nhìn cô, còn cô bị người nhìn đến nỗi tay chân luống cuống, mắt cũng không biết nhìn hướng nào.
Trùng hợp là Trần Hựu An ở phía trước đang vươn tay ôm mọi người xung quanh, cũng đưa tay qua chỗ Cố Khấu, có điều cô vẫn rất ngây thơ, còn tưởng là Trần Hựu An muốn đưa tay đánh mình cũng vội vàng đưa tay ngăn lại.
Kết quả là tay hai người va vào nhau, giữa sân khấu vang lên một trận cười.
Cố Khấu đỏ hồng hai má, Trần Hựu An cũng cười, không ôm nữa, chỉ đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm của cô, nhắc váy lên rời đi.
Cô cảm thấy mình mất mặt muốn chết.
Không chờ đến tiệc tối kết thúc thì người ở khu giữa đã rời đi hơn nửa, chỗ ngồi bốn phía xung quanh đều trống không.