Bác sĩ đưa kết quả của Cố Mang cho cô, cô ngồi hóa đá trên ghế dài, trong lòng cố gắng trấn tĩnh để đọc hết kết quả, sau đó lấy điện thoại ra, gọi cho dãy số mà trong lòng cô đã nhớ kỹ từ sớm.
Điện thoại vang lên hồi lâu mà không có người nhận, cô đành ngắt máy. Một lát sau lại có một dãy số xa lạ gọi đến, "Ừm."
Ngữ khí của anh không được tốt, giống như đang mất kiên nhẫn.
Giọng nói Cố Khấu hơi run, ổn định một chút mới nói thẳng: "Bác sĩ nói phải nhanh chóng làm phẫu thuật thay gan."
Vấn đề về gan của Cố Mang trước giờ vẫn do Cố Chính Tắc liên hệ, cô chỉ có thể đi tìm anh.
Không biết bên kia anh đang bận chuyện gì mà nói với cô: "Chờ một lát."
Mũi chân Cố Khấu không ngừng cọ tới cọ lui trên mặt đất, bàn tay nắm chặt trong túi áo đến mức toát cả mồ hôi, nghe được giọng của anh, cô càng cảm thấy vừa căng thẳng vừa khổ sở.
Anh giống như đang nuốt nước bọt hay tìm thứ gì đó, một hồi sau mới nói: "Đã biết."
Cố Khấu biết anh sẽ thu xếp ổn thỏa chuyện phía sau, nhưng tình huống trước mắt rất xấu hổ.
Lúc cô say bét nhè nói lời chia tay với anh đã không suy nghĩ đến chuyện này.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, cô không có ăn cỏ hồi đầu để lấy thêm tự tin, Cố Chính Tắc muốn gì cô đều có thể đáp ứng.
Cô cẩn thận dè dặt nói: ".. Có cần em đi qua đó hay không?"
Cố Chính Tắc trả lời: "Tôi đang ở nước ngoài."
Cố Khấu "A" một tiếng, chợt tỉnh ngộ ra, khó trách anh đều dùng số điện thoại xa lạ.
Cố Chính Tắc bên kia đã cúp điện thoại, nhìn qua hình như không giống với muốn tính toán gì vói cô.
Qua mấy tiếng sau, trợ lý của Cố thị mang theo hồ sơ qua đây, chỉ chào hỏi với cô xong lập tức đi tìm bác sĩ thảo luận chuyện phẫu thuật.
Cố Khấu rón ra rón rén lại gần phòng bệnh, Cố Mang đã tỉnh, đang nghiêng người nằm trên giường bệnh xem email, không ai nói chuyện với ai, Cố Khấu chỉ có thể nhìn sống lưng của cậu phập phồng theo nhịp thở.
Đột nhiên cô cảm thấy toàn bộ sức lực như bị rút mất, mệt mỏi rã rời nhưng vẫn phải bước tiếp.
Cô gọi một tiếng: "Cố Mang."
Cố Mang nói: "Em không muốn làm phẫu thuật."
Cô nói: "Chị đã chia tay với người kia rồi."
Cố Mang không có quay đầu lại, lấy lệ mà trả lời "Ừm" một tiếng, "Em không làm phẫu thuật."
Cố Khấu nhớ những lời nói dối trước đây, chuyện này trước lạ sau quen, bây giờ lời nói càng thật lại càng giống giả.
Bác sĩ tiễn trợ lý đi rồi, nhìn thấy Cố Khấu dựa trên ghế mà ngủ, đành đánh thức cô dậy, "Cô lên giường xếp mà ngủ."
Cố Khấu theo bác sĩ ra ngoài phòng bệnh, ho khan một hơi rồi hỏi, "Đã xác định ngày phẫu thuật chưa bác sĩ?"
Bác sĩ nói, "Xem thời tiết đã, để qua mùa đông sẽ tiến hành. Có phải cô bị sốt rồi hay không? Nhớ chú ý một chút."
Trời đã rạng sáng, Cố Khấu nhìn thấy kết quả kiểm tra của Cố Mang xong mới yên tâm trở về đoàn phim.
Cô bị gió lạnh thấu xương của vùng ngoại thành thổi qua, cô ho khan sặc sụa một trận, lúc này mới phát hiện bản thân có lẽ đã phát sốt rồi.